Tia Sáng

Chương1: Cố Khả Hinh Bại Trận





Cố Khả Hinh lại thất bại rồi.
Sau lễ trao giải Bách Hoa*, tin tức Cố Khả Hinh hai lần không thể giành giải đã gây xôn xao dư luận, fans nhắn nhủ an ủi cô vẫn còn trẻ thì không vấn đề gì, cơ hội đoạt giải về sau còn nhiều, bây giờ chẳng qua là đang bồi dưỡng thực lực, huống chi tuổi còn trẻ như vậy đạt được đề cử đã là không tầm thường, nhưng antifan lại chế giễu làm gì có gì ghê gớm, một diễn viên không thể giành được giải Bách Tưởng, còn không biết xấu hổ nói mình là một diễn viên, tốt hơn hết nên về nhà soi gương đi, không biết bản thân mình ở đâu à**! Cư dân mạng ăn dưa có một phần tán thành quan điểm của fans, cũng có một phần tán thành quan điểm của antifan, còn có một phần cảm khái, chung quy là gà rừng không có năng lực bằng chính quy.
*ở đây vốn dĩ là "bách tưởng" là giải thưởng 100 nhưng ở những chương sau thì là "bách hoa tưởng"
**"trong lòng có chút B số đi!" là ngôn ngữ mạng bên Trung, bắt nguồn từ vùng Đông Bắc, là một câu được dùng khi mắng chửi, có khá nhiều nghĩa, chủ yếu để chỉ người giả vờ ngu ngốc, không đầu óc không tim không phổi, nôm na là "mày có bị thiểu năng không", nói chung là một câu mang nghĩa tiêu cực
Gả rừng là Cố Khả Hinh, chính quy là Vọng Thư.
Vọng Thư là nghệ sĩ đoạt giải nữ diễn viên chính xuất sắc nhất tại lễ trao giải Bách Hoa, tuổi xấp xỉ Cố Khả Hinh, ra mắt cùng thời điểm, nhưng số phận lại khác nhau một trời một vực.
Cố Khả Hinh xuất thân từ diễn viên quần chúng, cô phải mất ba năm mới nhận được vai nha hoàn trong phim điện ảnh, chìm chìm nổi nổi ở tuyến 3, năm trước, cô đóng phim truyền hình lại bởi vì nữ chính dính scandal nên đi vào tầm mắt đại chúng, thuận lợi chuyển từ vai nữ phụ thành nữ chính, nhiều ý kiến ​​cho rằng việc đó có liên quan đến scandal, năm ngoái bộ phim【Phong động】được đề cử giải Bách Hoa đã thu hút sự chú ý của rất nhiều cư dân mạng, nhưng đến cuối cùng giải thưởng này bị một người mới cướp đi, năm nay được đề cử một lần nữa, cư dân mạng cũng dồn lực chú ý, giải thưởng lại bị Vọng Thư lấy mất.
Vọng Thư và cô có hoàn cảnh hoàn toàn khác nhau.

Vọng Thư xuất thân chính quy, còn chưa tốt nghiệp đại học đã được công ty đào về, sau đó tận lực nâng đỡ, bộ phim đầu tiên là phim thần tượng, đóng vai nữ chính thanh xuân vườn trường, thời điểm ấy phim thần tượng rất thịnh hành, cô ấy còn được ca tụng là có gương mặt của mối tình đầu, từ đó xuôi chèo mát mái, lời mời đóng phim đến liên tục, đoạt được vô số giải thưởng, hai người đáng ra không đụng độ nhau nhưng lại bởi vì giải Bách Hoa mà chạm mặt, công ty của Vọng Thư còn truyền ra tin tức gà rừng không có thực lực bằng chính quy này nọ.
"Hừ, bọn họ còn tưởng rằng mình khoác thêm một lớp da thì chị sẽ không nhận ra chắc, thủ đoạn bỉ ổi mấy năm không đổi." Mạc Ly dùng sức ném tài liệu trong tay xuống, hai tay chống bàn, tài liệu từ góc bàn trượt xuống, như tiên nữ rải hoa rơi trên mặt đất.
Nghe được giọng điệu tức giận của nàng, người ngồi trên sofa khẽ nhúc nhích, sau đó đứng dậy, giày cao gót phát ra âm thanh giòn giã trên đá cẩm thạch, cạch—— cạch—— cạch——
Tiếng động không nặng không nhẹ như đập vào ngực Mạc Ly, nàng nghiến răng nghiến lợi, mặt tràn đầy phẫn nộ.

Cố Khả Hinh cúi người nhặt một tập tài liệu dưới đất lên, đứng dậy đưa cho Mạc Ly, vẻ mặt ôn hòa: "Chị Mạc, tức giận hại thân, không đáng."
Mạc Ly nghe thấy lời của cô, hít sâu hai hơi, cầm lấy tài liệu mà Cố Khả Hinh đưa cho nàng, dùng đôi mắt đỏ rực nhìn chằm chằm vào đó vài giây, cuối cùng vò nát cả tờ giấy rồi ném vào thùng rác!
"Chị nghĩ cô ta muốn hủy hoại em!"
Nàng đang ám chỉ Vọng Thư.
Người ngoài đều cho rằng Vọng Thư và Cố Khả Hinh không có liên quan, thật ra năm trước hai người đã phải đối mặt, nữ chính của【Phong động】 ban đầu là Vọng Thư, về sau, bởi vì Vọng Thư trông quá thuần khiết, không hợp với tính cách nhân vật nên bị khéo léo từ chối, sau đó chọn Cố Khả Hinh, Vọng Thư không biết nghe ở đâu là bởi vì Cố Khả Hinh nên cô ấy mới không được chọn, vì vậy chỗ nào cũng nhắm đến, liên hoan phim Bách Tưởng không phải là giải thưởng lớn ở trong nước, chỉ có thể coi là bàn đạp cho người mới bước vào con đường diễn xuất, Vọng Thư ngay năm đầu tiên ra mắt đã giành được giải thưởng, còn cố tình kéo cô vào góp vui.
Cô ấy không muốn Cố Khả Hinh đoạt giải.
Hai năm liền không thể giành giải trong giới giải trí đã đủ thành trò cười rồi, còn truyền ra tin tức gà rừng này kia, không chỉ có Cố Khả Hinh bị sỉ nhục mà còn có bộ mặt của công ty và quản lý của cô, nhưng bọn họ cũng không làm gì được, Vọng Thư đang trong thời kì nổi tiếng không nói, công ty của cô ấy cũng không phải là công tỷ nhỏ, nghĩ đến chuyện này Mạc Ly lửa giận bừng bừng, hai tay siết chặt.
Cửa phòng làm việc bị gõ vang, Mạc Ly ngẩng đầu nhìn Cố Khả Hinh, nàng thu lại cơn tức, nín thở nói: "Mời vào."
Người gõ cửa là trợ lý, dường như không cần tiến vào cũng có thể cảm nhận được cơn thịnh nộ của Mạc Ly, trợ lý lắp bắp: "Chị, chị Mạc, đạo diễn Kỳ nói chị gọi lại cho ông ấy."
Mạc Ly dừng lại, hơi nhíu mày, một lát mới nói: "Được."
Trợ lý đóng cửa rời đi, nhẹ nhàng thở ra.
Trong phòng làm việc, Mạc Ly cầm lấy điện thoại trên bàn, chậm rãi bấm điện thoại cho đạo diễn Kỳ, Cố Khả Hinh thấy vậy lại ngồi xuống sô pha, hai tay khoanh trước ngực, cằm hơi nâng lên, mắt nhìn thẳng, đôi mắt dịu dàng thường ngày toát ra vẻ lạnh lùng.
"Khi nào?" Mạc Ly nghe thấy lời nói ở đầu dây bên kia, lửa giận hết sức kìm nén lại bùng lên, nhưng nàng không bộc phát ra ngoài, thay vào đó nàng nghiến răng, ngón tay siết chặt lấy điện thoại, đầu ngón tay trắng bệch.
"Ngày kia?" Mạc Ly giận quá hóa cười, nàng đáp: "Đừng lo lắng, chúng tôi không có vấn đề gì, sẽ đến như bình thường."
Đầu bên kia điện thoại không biết nói cái gì, Mạc Ly rũ mắt vài giây: "Làm phiền đạo diễn Kỳ lo lắng."
Lời khách sáo hoàn mỹ, Mạc Ly đã làm người đại diện được mười năm, biết rõ ai có thể đắc tội, ai phải lấy lòng, nàng cố nén lửa giận cúp điện thoại, cuối cùng ngồi xuống bên cạnh Cố Khả Hinh.
Cố Khả Hinh từ trên bàn trà rót cho nàng một cốc nước lạnh, Mạc Ly nhìn chằm chằm cái cốc một hồi lâu mới nhận lấy, uống một ngụm, nhiệt độ nước rất lạnh, sảng khoái, cũng dập tắt không ít giận, nàng lại lên tiếng, giọng nói bình tĩnh hơn rất nhiều: "Vừa rồi Kỳ Liên gọi điện cho chị nói Du Tâm Đường đã từ chối lời mời hợp tác MV mới với em."
Cố Khả Hinh không có vẻ gì là ngạc nhiên, cô hỏi: "Còn gì nữa không?"
Cô hiểu rõ Mạc Ly, chuyện cỏn con như vậy không đủ để làm Mạc Ly tức giận, quả nhiên Mạc Ly mím môi nói thêm: "Cô ấy chọn hợp tác với người khác, Vọng Thư."
Chẳng trách.
Cố Khả Hinh biết, lúc trước Mạc Ly giúp cô nhận quay MV, bạn diễn của cô là Du Tâm Đường đang trong thời kì nổi tiếng, cô muốn dùng Du Tâm Đường để kéo bản thân lên, vừa hay tháng trước có lễ trao giải Bách Hoa, mọi chuyện hợp tình hợp lý, nhưng hiện tại đã bị Vọng Thư phá hỏng.
Giải Bách Hoa không có, cô trở thành kẻ thất bại, làm trò cười trong giới, cộng sự đóng MV thì phải đổi người khác, hiện tại muốn tìm một người có lưu lượng tương đương Du Tâm Đường không còn kịp nữa rồi.
Mạc Ly nói đúng.
Vọng Thư muốn hủy hoại cô.
Cố Khả Hinh nháy mắt đã thông suốt, tựa lưng vào sô pha, hai tay khoanh trước ngực, lông mi hơi rũ xuống, ánh mắt hướng xuống như đang suy nghĩ sâu xa.

Mạc Ly nghiêng đầu nhìn cô, nàng phụ trách Cố Khả Hinh hơn ba năm, lúc công ty mang cô từ một công ty nhỏ không ai biết đến, vẫn do một tay nàng phụ trách, dưới tay nàng tuy rằng vẫn còn nghệ sĩ khác nhưng tài nguyên tốt vẫn luôn được ưu tiên cho Cố Khả Hinh, vì tính tình cô ôn hòa, thái độ đối nhân xử thế vô cùng chu đáo, điều quan trọng nhất là cô rất nghe lời.
Ba giờ sáng chạy lịch trình, mỗi ngày quay phim chỉ được ngủ hai tiếng, sau khi quay phim xong ăn cơm cùng ai, thời điểm nào phải tung ra scandal gì, khoảng thời gian nào nên chia tay, Cố Khả Hinh đều phối hợp không chê vào đâu được, cô ngoan ngoãn giống như một con búp bê mặc người điều khiển, nhưng Mạc Ly biết cô không những không phải là búp bê, cô còn là một con sói đội lốt cừu, có tham vọng thao túng cả giới giải trí này.

Nàng thích cô có dã tâm.
Cũng muốn cho cô cơ hội này.
Chính vì vậy hiện tại mới có thể giúp cô xử lý chu toàn, nếu là những nghệ sĩ khác dưới trướng nàng đắc tội Vọng Thư, thì nên tự cầu phúc đi, từ trước đến giờ nàng chưa bao giờ là người tốt, cũng không làm việc thiện, cá lớn nuốt cá bé vốn là nguyên tắc cơ bản của xã hội này.
"Đang suy nghĩ gì vậy?" Ánh mắt Mạc Ly hướng lên trên, rơi trên sườn mặt của Cố Khả Hinh, người bên cạnh nàng giống như đang đeo mặt nạ, nàng chưa lần nào nhìn thấu, lần này cũng không ngoại lệ, sườn mặt Cố Khả Hinh rất bình tĩnh, đôi mắt cô vẫn dịu dàng như cũ, đôi môi đỏ mọng mấp máy, giọng nói vang lên: "Em đang nghĩ xem đối tác mới của em sẽ là ai."
Mạc Ly thu hồi ánh mắt, uống thêm một ngụm nước lạnh, đáp: "Vẫn chưa có quyết định, Kỳ Liên nói mọi chuyện vẫn đang trong giai đoạn đàm phán, ngày mai chúng ta đi quay như thường lệ, biết chưa? Sáng mai chị sẽ kêu Tô Anh đến đón em."
Cố Khả Hinh khẽ gật đầu: "Vâng."
Cô nói xong liền đứng dậy: "Vậy thì chị Mạc, không còn việc gì thì em xin phép đi trước."
Mạc Ly ngẩng đầu, Cố Khả Hinh vóc người cao gầy, đi giày cao gót càng làm nổi bật đôi chân thon dài thẳng tắp, váy ôm mông, cổ khoét chữ V, tôn lên làn da trắng nõn trước ngực, trắng đến mức phản chiếu ánh mặt trời, cốt cách hơn người, đường nét rõ ràng, cho dù nửa mặt bị tóc che khuất, cũng có thể nhìn thấy rõ hình dạng ngũ quan.
Điều kiện bên ngoài của Cố Khả Hinh chính là dáng vẻ Mạc Ly trăm năm khó gặp.
"Đi thôi." Mạc Ly đặt cốc xuống: "Có muốn chị tiễn em xuống lầu không?"
Cố Khả Hinh lắc đầu: "Không cần, Tô Anh đang đợi em ở dưới rồi."
"Vậy thì đi đường cẩn thận."
Cố Khả Hinh cười nhạt, đạp giày cao gót ra khỏi phòng làm việc, ánh nắng từ cửa sổ tràn vào chiếu vào người cô, kéo bóng cô rất dài về sau, Mạc Ly khóa tầm mắt đặt trên người cô, một tay chống cằm, một lúc sau cửa phòng làm việc bị gõ vang, trợ lý thấp thỏm: "Chị Mạc? Chị gọi em?"
Mạc Ly quay đầu nhìn trợ lý nói: "Mang lịch trình gần đây của mấy nghệ sĩ khác lại đây cho chị."
Trợ lý sửng sốt một chút, sau đó kinh ngạc hỏi: "Chị muốn tất cả sao?"
Mạc Ly gật đầu: "Ừ."
Trợ lý lấy lại tinh thần, rũ mắt xuống nói: "Được, em mang đến ngay."
Trợ lý không hỏi tại sao, nhưng cô cũng đoán được bên này Cố Khả Hinh đã xảy ra chuyện, Mạc Ly cũng đã bắt đầu tìm người khác để dựa vào, dù sao thứ duy nhất nàng không bao giờ thiếu trong tay là quân cờ.
Cố Khả Hinh từ nhà vệ sinh đi ra, vừa vặn va phải trợ lý Mạc Ly, sau khi đụng vào nhau hai người lùi lại về sau hai bước, tập tài liệu trên tay trợ lý rơi xuống đất, trợ lý sững sờ một chút, vẻ mặt hơi lúng túng, nhưng biểu cảm của Cố Khả Hinh không có gì khác thường, cúi người xuống nhặt tập tài liệu lên đưa lại cho trợ lý, nét mặt dịu dàng nói: "Lần sau cẩn thận một chút, đừng có vội vội vàng vàng như vậy, chị Mạc nhìn thấy sẽ bị mắng đấy."
Ngón tay thon dài đang nắm tập tài liệu, móng tay được cắt tỉa gọn gàng, sơn móng tay màu nhạt, khi đến gần còn có thể ngửi thấy mùi nước hoa nhàn nhạt, rất hợp với khí chất của cô, trợ lý nhìn chằm chằm vào tay cô, nghĩ đến tình cảnh của của cô bây giờ, cảm thấy rất đáng tiếc, cúi đầu nghiến răng nghiến lợi: "Cố tiểu thư, chị phải cố gắng hết sức!"
Cố Khả Hinh bật cười, giọng nói nhẹ nhàng êm tai: "Được, cảm ơn em."
Giọng nói dễ dàng xoa dịu lòng người, nhưng cũng như đầu độc, khiến người ta vô thức tin tưởng mà dựa vào cô, trợ lý đứng tại chỗ vài giây, hai má ửng hồng, nghiêng người đi vào phòng làm việc của Mạc Ly, Cố Khả Hinh đưa mắt liếc cửa phòng làm việc mở ra rồi khép lại, nét tươi cười trên mặt dần dần biến mất, khuôn mặt lạnh lùng, trong mắt cũng lạnh nhạt.
Từ thang máy đến sảnh lớn chỉ mất ba phút, cô đã liên hệ với Tô Anh đứng ở cửa thang máy, vừa xuống thang máy, Tô Anh liền nói: "Hinh Hinh, tôi kiểm tra rồi, Kỳ Liên hôm nay đi gặp một người mới."
"Người mới?" Cố Khả Hinh hơi dừng lại, nghiêng đầu trầm ngâm, cô cho rằng Kỳ Liên ít nhất cũng phải tìm một nghệ sĩ có địa vị tương đương với Du Tâm Đường, không ngờ lại tìm một người mới.
Tô Anh gật đầu: "Là người mới, đóng được hai bộ phim, nghe nói là rất có tiềm năng."
Hai người vừa lên xe vừa đi, Cố Khả Hinh ngồi vào ghế phụ, thắt dây an toàn, hỏi: "Người mới đó tên là gì?"
Tô Anh nổ máy, tiếng động cơ vang lên ong ong theo sau là tiếng nói cất lên.
"Tên là Cảnh Viên."

- -----------------------------------
Tác giả có lời muốn nói: Vở kịch nhỏ ngọt ngào:
Cố lão sư của hiện tại.

Tô Anh: Hinh Hinh, người cùng cậu hợp tác là người mới.

Cố Khả Hinh: Ai?
Tô Anh: Cảnh Viên.

Cố Khả Hinh: Không biết.

Cố lão sư của sau này.

Tô Anh: Hinh Hinh, người kìa trông rất quen mắt, tôi cảm thấy giống một người?
Cố Khả Hinh: Giống ai?
Tô Anh: Cảnh Viên.

Cố Khả Hinh: À, là vợ của tôi.

Tô anh:......
- -------------------
Bình luận cùng Dúi: Điểm chung của mấy tiểu kịch trường của Ngư Sương là mấy chỉa chỉa nắm kèo trên đều không có liêm sỉ:)))).