Tia Sáng

Chương12: Theo Cô Vào Phòng





Cảnh Viên không ngờ rằng mình chỉ tiện tay nhấn like một cái mà gây ra chuyện lớn như vậy, nàng vừa từ Vườn Lan về khách sạn, còn chưa kịp xuống xe đã nhận được điện thoại của người đại diện Ngôn Khanh: "Acc đó là em dùng à?"
Cảnh Viên trầm mặc: "Vâng.

"
"Cũng là em nhấn like?" Ngôn Khanh hết sức kinh ngạc, Cảnh Viên đã ra mắt hơn một năm, hầu như không dùng Weibo, trước đây cô nói muốn mua một ít lượt theo dõi, nhưng nàng nói không thích số liệu giả, không muốn làm như vậy.

Cho nên Weibo của các đồng nghiệp khác ra mắt cùng thời điểm bét nhất cũng có mấy trăm nghìn fans, còn nàng thì chưa đến 30.

000 người, ít đến đáng thương.

Nàng không thích thì không làm, lúc tiếp quản Cảnh Viên cô đã được cấp trên dặn dò, đại tiểu thư vui chơi mà thôi, không ai biết khi nào nàng sẽ bỏ quay, cho nên chứ cho nàng chút tài nguyên là được, không cần dụng tâm nâng đỡ, kỳ thực Cảnh Viên có nền tảng khá tốt, diễn xuất cũng có thể nhìn được, quan trọng nhất là khí chất hiếm thấy, Tiểu Hoa như nàng ra mắt đáng ra sẽ được nhiệt liệt đón nhận, nhưng bởi vì không tuyên truyền, công ty cũng không xem trọng cho nên vẫn dậm chân tại tuyến 18, trước đó nàng cũng đóng vai phụ trong hai bộ phim truyền hình, dựa vào nhan sắc xuất chúng và khí chất thu được một ít fan.

Nếu MV lần này không phải vội vàng thông báo, nghệ sĩ trong tay cô đều có lịch trình thì chắc chắn sẽ không đến tay nàng.

Thật ra lúc mới tiếp nhận Cảnh Viên cô cũng chẳng vui vẻ gì cho cam, đại tiểu thư con nhà quan, không ai dám đắc tội hay nói năng lung tung, nếu không cô có thể biến mất khỏi giới giải trí này thế nào cũng không thể biết trước, cô không có bối cảnh, không có năng lực, nghệ sĩ trong tay cũng không có địa vị, cho nên chỉ có thể ngậm bồ hòn làm ngọt, tiếp nhận Cảnh Viên.

Tháng đầu tiên tiếp nhận nàng vẫn luôn nơm nớp lo sợ, sợ mình làm sai điều gì đó khiến Cảnh Viên không vui, về sau mới thấy nàng ngoại trừ không nói nhiều, tính tình lạnh nhạt ra thì cũng giống như những người bình thường, một chút dáng vẻ kiêu căng phách lối cũng không có, như vậy cô mới yên tâm lớn mật một chút, giúp nàng chú ý mọi chuyện đâu ra đấy, chỉ còn kém tự mình ra trận giúp nàng đóng phim.

Nàng nói không đóng cảnh hôn, được, vậy thì tìm những vai không có cảnh hôn, dù sao cũng có rất nhiều vai phụ không có cảnh hôn.

Nàng đưa ra quy tắc, được, dù sao trong vòng luẩn quẩn này có rất nhiều quy tắc quái gở, không kém nàng là bao.

Nàng nói không muốn làm giả số liệu, được, trái phải gì cũng là tuyến mười tám, ba mươi nghìn hay ba trăm nghìn fan không có gì khác biệt, huống chi có những người có mấy trăm nghìn lượt theo dõi, mỗi lần react bình luận chỉ được hơn nghìn, vậy mới đáng xấu hổ.

Lời nàng nói là thánh chỉ, chỉ cần nghe theo là được, nhưng mẹ nàng cũng không nói nàng sẽ vô duyên vô cớ nhấn like scandal của người khác!
Nhưng lại là nhân vật sắp sửa đứng đầu dư luận, Cố Khả Hinh.

Bây giờ rất khó giải quyết, thực sự khó giải quyết, đặc biệt khó giải quyết!

Người trong giới đều biết Cố Khả Hinh và Cận Kỳ chỉ là buộc chặt mà thôi, mỗi người đều đạt được thứ mình cần, nhưng Cảnh Viên nhấn like lại khiến mọi thứ trở nên mờ mịt, giống như nghe được tin đồn trên mạng, rất nhiều phương tiện truyền thông và phóng viên đã gửi tin nhắn, gọi điện thoại cho cô, hỏi rằng có phải Cảnh Viên biết sự thật hay không, có thể phỏng vấn hay không?
Sự thật cái rắm! Cô là người đại diện còn không biết sự thật là cái gì!
"Em—" Ngôn Khanh hít sâu một hơi, giọng điệu chậm lại, hỏi: "Chuyện của Cố Khả Hinh với Cận Kỳ, em biết không?"
Cảnh Viên dừng một chút: "Biết.

"
Biết là tốt rồi, Ngôn Khanh thở phào: "Vậy nên bọn họ là thật?"
"Có lẽ thế.

" Cảnh Viên hỏi: "Sao vậy?"
"Cố Khả Hinh nói cho em biết sao?" Trong đầu Ngôn Khanh đang nhanh chóng nghĩ cách xoay chuyển tình hình, lôi Cảnh Viên đi ra, Cảnh Viên nói: "Không phải, cô ấy không nói.

"
Ngôn Khanh sửng sốt: "Thế thì làm sao em biết được?"
Giọng của Cảnh Viên vẫn lạnh nhạt như thường: "Em đoán.

"
Em đoán.

Chỉ một câu này đã đánh Ngôn Khanh từ trên thiên đàng rơi xuống địa Ngục, không thể ngờ được, bà cô này là do chính mình tiếp nhận à? Nhưng mà tại sao chứ! Nàng bình thường không phải loại người như thế mà!
Nghe được lời nói nghi hoặc của cô, Cảnh Viên đáp: "Cố tiểu thư là bạn của em, em chỉ muốn chúc phúc cho cô ấy, có vấn đề gì sao?"
Có vấn đề nha, đương nhiên là có vấn đề, hơn nữa còn là vấn đề lớn, nhưng cô không dám chọc giận Cảnh Viên, chỉ đành kìm nén cơn giận, ngoan ngoãn nói: "Cũng không có gì, để chị xử lý.

"
Cảnh Viên nghe được lời của cô khẽ cau mày: "Xử lý cái gì?"
Ngôn Khanh nói: "Cảnh Viên này, chuyện trong giới giải trí khá phức tạp, trong thời gian ngắn chị cũng không có cách nào giải thích cho em hiểu, nhưng mà em yên tâm đi, chuyện này chị sẽ xử lý tốt.

"
Đôi mi thanh tú của Cảnh Viên càng nhíu chặt hơn, rũ mắt nói: "Có liên quan đến em sao?"
"Không liên quan đến em.

" Ngôn Khanh liếm môi, nhấn rõ từng chữ: "Là liên quan đến Cố Khả Hinh.

"
"Cô ấy và Cận Kỳ, có lẽ chỉ là buộc chặt.

"
Ở trong giới này người yêu nhau không ít, công khai cũng khá nhiều, hiệu ứng của nfan CP đã thúc đẩy một làn sóng lớn bắt đầu buộc chặt sao tác, ngành công nghiệp giải trí ở nước H cũng dần biến dạng, lưu lượng cũng dần dần thay thế các nghệ sĩ lão làng, các show tuyển tú trên TV không ngừng xuất hiện, các Tiểu Hoa nổi lên hàng năm nhiều vô số kể, muốn làm cho người ta nhớ kỹ, chỉ có thể nổi tiếng, hoặc là —— dựa vào người khác để nổi tiếng.

Buộc chặt sao tác ở trong giới giải trí là việc làm mãi thành quen, tất cả mọi người đều ngầm hiểu, vận may của Cố Khả Hinh không tệ, buộc chặt với Cận Kỳ, đứng đầu bảng Tiểu Hoa thế hệ mới cho nên gần đây cũng trở thành nhân vật hàng đầu.

Nhưng cô không nói cho Cảnh Viên biết những điều này bởi vì cô cảm thấy Cảnh Viên không cần, nàng sẽ không chấp nhận việc sao tác, càng không chấp nhận cùng người khác buộc chặt.

Cảnh Viên thật sự không cần, cũng chưa từng nghĩ đến, nàng thật sự không biết Cố Khả Hinh hóa ra chỉ là buộc chặt.

Hơn nữa nàng còn nhấn like ——
Cảnh Viên im lặng một lúc mới hỏi: "Em có thể hủy like không?"
Huỷ like? Lúc này hủy like càng khiến cho cư dân mạng suy đoán, cho rằng nàng đến để bú fame, Ngôn Khanh nói: "Không cần, cứ để chị xử lý".

Cảnh Viên hơi dừng lại: "Xin lỗi, em không biết—"
Ngôn Khanh ngẩn ra, vội vàng trả lời: "Không sao không sao, chị đi tìm thủy quân đè chuyện này xuống là được, không cần lo lắng.

"
Rõ ràng đã phạm sai lầm, mình còn muốn thờ tụng như Bồ Tát, người đại diện đáng thương nhất chắc chắn là cô, Ngôn Khanh tủi thân cúp điện thoại, lại tiếp tục gọi một cuộc gọi khác.

Cảnh Viên cúp máy vừa đúng lúc xe dừng lại, Diệp Từ Tịch nói: "Cảnh tiểu thư, đến rồi.


"
Nàng ừm một tiếng nhưng cũng không xuống xe, thay vào đó ngồi ở ghế sau mở Weibo, trong phần mềm không quen thuộc tràn ngập tên của nàng: Cảnh Viên là ai? Nhảy ra vào lúc này, bú fame à? Không phải Cảnh Viên là cái người hợp tác với Cố Khả Hinh à? Có sao nói vậy, mặt mũi khí chất của Cảnh Viên rất tuyệt, tôi rất thích, chẳng qua cô ấy lại đến ké fame, nhân phẩm không dám cân nhắc.

Cảnh tiểu thư có thể yên tĩnh chút không? Tuyến mười tám thì cứ ở tuyến mười tám đi, cho rằng một cái like có thể leo lên tuyến một à?
Diệp Từ Tịch thấy nàng nhìn chằm chằm vào điện thoại không nói lời nào, có chút không hiểu gọi: "Cảnh tiểu thư?"
Cảnh Viên ngẩng đầu, ánh mắt tựa ánh trăng, trong trẻo sáng tỏ, vẫn còn chút lạnh lẽo, Diệp Từ Tịch bắt gặp đôi mắt này thẳng lưng hỏi: "Có chuyện gì không ạ?"
"Không có gì.

" Cảnh Viên cất điện thoại, nghiêng đầu: "Đến rồi?"
"Đến rồi.

" Diệp Từ Tịch vội vàng nói: "Em đưa chị về nhé?
"Không cần.

" Cảnh Viên khéo léo từ chối: "Tôi tự về.

"
Được rồi, nếu một ngày nào đó không từ chối cô thì mới có vấn đề!
Diệp Từ Tịch nhìn Cảnh Viên đi tới cửa thang máy, giúp nàng bấm nút thang máy, Cảnh Viên đứng trong thang máy vẫn nhìn chằm chằm vào điện thoại, nhưng không vào nhìn Weibo, mà đang nghĩ nên xin lỗi Cố Khả Hinh như thế nào.

Nàng đã hiểu lầm mối quan hệ của cô với Cận Kỳ, còn tự tiện nhấn like, đây là điều không nên.

Cảnh Viên cảm thấy rất có lỗi, vừa ra khỏi thang máy đã đứng trước cửa phòng Cố Khả Hinh, nhiều lần vươn tay nhưng cũng không gõ cửa, cứ như thế do dự đi qua đi lại.

Khi Cố Khả Hinh xuốngđi ra thang máy liền nhìn thấy một người đứng ở cửa, muốn đưa tay ra nhưng lại rút về, đi hai bước về phòng mình rồi quay lại, đứng trước cửa phòng cô, khuôn mặt lạnh lùng thường ngày đượm một nét khổ não, lông mày hơi cau lại, vẻ mặt hoàn toàn khác với trước đây.

Bé ngoan đến nhận lỗi.

Phía sau, Tô Anh đang định lên tiếng, Cố Khả Hinh nói nhỏ: "Cậu xuống trước đi.

"
Tô Anh nhìn về phía trước: "Vậy Cảnh tiểu thư?"
"Để tôi.

"
Tô Anh liếc nhìn Cảnh Viên cách đó không xa, không nói lời nào, cúi đầu đi vào thang máy, thang máy ầm ầmding một tiếng đóng cửa lại, Cảnh Viên quay đầu lại, bất thình lình nhìn thấy Cố Khả Hinh, vẻ mặt nàng hơi mất tự nhiên trong chốc lát, rất nhanh khôi phục như cũ, mở miệng nói: "Cố tiểu thư.

"
Cố Khả Hinh nhẹ gật đầu: "Tìm tôi?"
Cảnh Viên lắc đầu: "Không có.

" Nói xong, nàng ngẩng đầu: "Ừm —— tìm chị.

".

ngôn tình hài
Cố Khả Hinh thu hết biểu cảm của nàng vào tầm mắt, lướt qua nàng mở cửa phòng, tránh ra nửa người: "Vào trong rồi nói.

"
Cảnh Viên suy nghĩ vài giây, sau đó mím môi đi vào phòng cô.

Phòng của họ đều là phòng khách sạn, kết cấu căn phòng và cách bài trí đều giống nhau, ban công cũng thông với nhau, Cố Khả Hinh bật đèn, để Cảnh Viên vào, nói: "Ngồi đi.

"
Cảnh Viên ngồi trên sô pha, sống lưng thẳng tắp, vẻ mặt nghiêm túc, đáy mắt Cố Khả Hinh liếc đến sườn mặt nàng, cười nhạt: "Em muốn uống gì?"

"Trà hay cà phê?"
Cảnh Viên trả lời: "Không cần phiền phức, tôi chỉ muốn xin lỗi chị.

"
"Xin lỗi?" Cố Khả Hinh vừa nói vừa vào phòng bếp bưng hai tách trà ra, trà rất thơm, chỉ cần ngửi qua là có thể biết được đây là trà ngon, Cố Khả Hinh nói: "Đây là biên kịch Chu tặng, thử xem?"
Trà đưa đến tay, Cảnh Viên không nỡ từ chối, cầm lấy tách trà vừa định nhấp một ngụm, Cố Khả Hinh cười: "Cẩn thận một chút, rất nóng.

"
Cảnh Viên nghe giọng nói dịu dàng của cô lại càng thấy có lỗi, nàng đặt tách trà xuống, nói: "Thật xin lỗi.

"
"Những chuyện trên mạng—"
Cố Khả Hinh cười nói: "Tôi còn tưởng chuyện gì.

" Cô thổi thổi nước trà, nhấp môi, lúc đầu thì đắng chát, nhưng sau khi tỉ mỉ nếm lại lại có vị ngọt, cô nói: "Chuyện trên mạng không phải là thật, em đừng để trong lòng.

"
Cảnh Viên biết Cố Khả Hinh hiểu lòng người, nhưng không ngờ cô lại hiểu lòng người đến vậy, trên mạng chỉ vì một cái like của nàng mà náo thành tình cảnh gà bay chó chạy, loạn thành một bầy, cô còn an ủi nàng như vậy, nàng lại càng cảm thấy khó xử, ngay cả lưng cũng không thẳng lên được, Cố Khả Hinh thấy thế dùng tay phải vỗ nhẹ lên vai nàng như muốn làm yên lòng nàng, Cảnh Viên ngẩng đầu lên, tay trái Cố Khả Hinh cầm tách trà, có lẽ trời quá nóng, cô cầm không vững khiến chiếc cốc rung lên bần bật!
"Cẩn thận cái chén!" Cảnh Viên chỉ kịp kêu lên một tiếng, tách trà đã trượt khỏi đầu ngón tay, vạt nước hắt vào người Cố Khả Hinh, lập tức ướt sũng một mảng.

Cảnh Viên vội vàng cầm khăn giấy trên bàn lên muốn lau cho Cố Khả Hinh, Cố Khả Hinh nắm lấy cổ tay nàng, ngẩng đầu, hai mắt sáng ngời nói: "Để tôi tự làm.

"
Đôi mắt đó mức sáng ngời, sống động, Cảnh Viên hơi giật mình, chỉ trong vòng hai giây, Cố Khả Hinh đã dùng khăn giấy lau sạch những chỗ ẩm ướt trên cơ thể, chỗ bị thấm nước khá lớn, ngay bên dưới ngực cô, mơ hồ lộ ra hình dáng của nội y, Cố Khả Hinh lau chùi vài giây rồi nói: "Tôi vẫn nên đi thay quần áo thì hơn, em chờ tôi một chút.

"
Cảnh Viên cũng hiểu được cô như thế này không ổn lắm, gật đầu: "Được.

"
Cố Khả Hinh đứng dậy đi vào phòng, chọn qua lựa lại trong tủ quần áo, cuối cùng lấy một bộ đồ ngủ bằng lụa đỏ đi vào phòng tắm.

Ngoài cửa, Cảnh Viên đang ngồi ngay ngắn trên sô pha, nàng cúi đầu nhìn thấy tách trà lăn lóc bên cạnh sô pha, nàng không chút do dự cúi người cầm lên, thời điểm tay nàng chạm vào thành cốc, thân thể nàng cứng đờ, mày khẽ nhíu lại, vẻ mặt không hiểu.

Một lúc sau, nàng đặt cốc xuống, quay đầu nhìn về phía phòng của Cố Khả Hinh, sắc mặt có chút thay đổi.

- --------------------------------------------
Tác giả có chuyện muốn nói:
Mỗi ngày một câu hỏi: Hôm nay Cảnh Cố có ở riêng không?
Cảnh Viên: Diễn xuất của Cố lão sư thật tốt.

Cố Khả Hinh: Em cũng không tệ.

Câu đố: Cảnh lão sư đã phát hiện ra điều gì?
- --------------------------------
Editor: Đoán xem Cố cẩu cẩu cố tình hay vô ý? =)))).