Đến Lượt Em Yêu Anh

Chương24: Đóng cửa làm chuyện xấu



Nhất thời Lâm Cảnh Nguyệt cảm thấy khí huyết dâng trào, mặt đỏ ửng, đầu óc cũng rối loạn hết lên, cô tuyệt đối không ngờ rằng Hà Tử Nghiệp có thể làm ra chuyện như vậy, nhìn lại kinh nghiệm kiếp trước, anh cho dù có yêu hay không cũng chỉ có một loại dáng vẻ mà thôi, tại sao ở bên nhau càng lâu cô càng không thể hiểu hết được anh đây? Tại sao có thể muốn cô sờ chỗ “đó” của anh chứ! Tên lưu manh này! Cô chính là bị mù mới xem anh là người quân tử đấy!

Cô liều mạng giãy giụa, muốn thoát khỏi sự khống chế của Hà Tử Nghiệp, nhưng cho dù ra sức thế nào cũng không thoát được. Ngược lại càng thêm hoảng sợ phát hiện vì sự giãy giụa này khiến cho phía dưới ai đó giống như…có khuynh hướng càng ngày càng lớn! Lâm Cảnh Nguyệt run lên, kinh hoảng nhắm nửa con mắt phán kháng: “Đừng, buông ra!” Lời vừa nói ra khỏi miệng, cô thật sự muốn tát cho mình một cái, rõ ràng là anh sàm sỡ cô, vì sao cô không thể hùng hổ chỉ trích anh kia chứ, ngược lại vâng vâng, dạ dạ ? Không lẽ là nô tính!

“Cảnh Nguyệt!... Cảnh Nguyệt!” hô hấp Hà Tử Nghiệp có chút nặng nề, âm thanh phát ra liên tục cũng trở nên khàn khàn, mang theo nồng đậm mùi vị mờ ám,rót vào trong tai Lâm Cảnh Nguyệt lại cảm giác có chút khác thường. Cảm giác, mờ ám ? Lâm Cảnh Nguyệt hận không thể bóp chết tiểu ác ma trong lòng đang chảy nước miếng, lúc nào? Khi nào thì lại phạm phải sắc dục như vậy chứ! Cá chết lưới rách, bà đây muốn đứng lên! Âm thầm tự động viên mình, Lâm Cảnh Nguyệt cứng rắn giả bộ kiên cường, không biết rằng dáng vẻ của cô như vậy trong mắt Hà Tử Nghiệp thật sự là đáng yêu đến cực điểm.

Cầm lấy tay của cô dùng sức nhấn một cái, cho dù còn cách quần, sự ma sát cũng nhanh chóng mang đến cho Hà Tử Nghiệp một loại cảm giác say mê không nhịn được á một tiếng, nhìn mặt Lâm Cảnh Nguyệt mặt ngày càng đỏ, đến tai cũng đỏ ửng luôn rồi. “Cảnh Nguyệt, Nguyệt Nha Nhi…sờ sờ nó, sờ sờ!” Hà Tử Nghiệp cúi xuống, nỉ non bên tai Lâm Cảnh Nguyệt, hơi thở nóng rực vẩy vào tai, vào cổ của cô, khiến cho cô cảm thấy tê dại toàn thân, cơ thể thiếu chút nữa đã mềm nhũn ra rồi, Hà Tử Nghiệp, người này chỉ tùy tiện tìm một chút là đã có thể tìm được điểm mẫn cảm của bà đây rồi sao?

“Không, em không muốn!” Cô uốn éo muốn từ dưới người anh thoát ra, lại bị anh gắt gao ngăn chặn, động tác uốn éo như vậy càng giống như phối hợp với anh, hô hấp của anh càng trở nên nặng nhọc, Lâm Cảnh Nguyệt cũng từ trong đáy mắt phát hiện được động tác của mình chính là đang đùa với lửa, lập tức dừng lại, ánh mắt lo lắng luân chuyển, tiến lùi đều thật khó!

“Ngoan, nghe lời!” Hà Tử Nghiệp hôn nhẹ lên cái cổ trắng mịn, đầu lười quét qua da, ánh mắt Lâm Cảnh Nguyệt nhanh chóng bị che phủ bởi một làn nước, khóe mắt cũng có chút đỏ lên, có chút mờ mịt, Hà Tử Nghiệp rèn sắt khi còn nóng, rời khỏi chiếc cổ trắng như tuyết lại ngậm mút vành tai tinh tế của cô, phát ra âm thanh như tiếng nước đọng, Lâm Cảnh Nguyệt bị làm cho chóng váng, khi nào bị anh cầm tay lôi vào trong quần của anh cũng không biết.

Cho đến khi môi anh rời khỏi lỗ tai của mình cô mới tìm lại được chút thần trí, lúc này mới phát hiện không biết khi nào trong tay cô đã bị lấp đầy một cây “bàn ủi” vừa nóng lại vừa cứng. Thấy vậy Lâm Cảnh Nguyệt thẹn thùng đến cổ cũng đỏ hồng, không quan tâm đến bất cứ gì nữa, chỉ muốn đem thứ đang cầm trong tay thả ra.

Cô chợt rút tay về, lại quên Hà Tử Nghiệp không có cởi quần, chỉ kéo khóa kéo ra mà thôi, động tác như vậy, vừa vặn hợp ý Hà Tử Nghiệp. “Azz…” một tiếng ngâm khàn khàn của Hà Tử Nghiệp phát ra, toàn thân Lâm Cảnh Nguyệt cứng đờ, bàn tay bị kẹt ở khóa kéo cũng không có sức để rút về. Quá…quá sắc! Cô không nhịn được nuốt nước miếng, cuối cùng cũng biết vì sao có người đàn ông chỉ vì bởi một tiếng rên trên giường của người phụ nữ mà trở nên hưng phấn, thật quá mất hồn, trời ạ, cô cũng là một người phụ nữ bình thường thôi!

“Nguyệt Nha Nhi, chuyển động, chuyển động.” Hà Tử Nghiệp thừa lúc cô mất hồn, nhanh tay nhanh chân cởi quần ra, nhích nhích vòng eo. Bàn tay của cô nhóc nhà anh lành lạnh, mềm nhũn, cầm lấy nơi yếu ớt của anh, tư vị thật sự mất hồn. Cho dù trước kia có làm cùng người khác cũng không có sảng khoái như vậy. “Nguyệt Nha Nhi…” Lúc này Hà Tử Nghiệp bỏ đi vẻ kiên cường, trên mặt hoàn toàn là ẩn nhẫn, lấm tấm mồ hôi, đôi mắt vốn bén nhọn khẽ nheo lại, bên trong đen tối âm trầm, môi mỏng khẽ nhếch, phun ra từng luồng hơi thở nóng rực, cảm giác này thật khiến cho người ta muốn chảy máu mũi, Lâm Cảnh Nguyệt cảm thấy có chút nhột trong lỗ mũi, trong lòng âm thầm kêu khổ, ai u, ông xã nhu cầu quá lớn, mình cũng rất khó xử nha! A, bậy, bậy, là bạn trai!

Cuối cùng không muốn anh lại chịu khổ nhịn hỏa, cô quay đầu không nhìn dáng vẻ động tình của anh, bàn tay đang nắm vật kia chậm rãi di chuyển. Cảm nhận được sự phối hợp của cô, Hà Tử Nghiệp cũng sẽ không trói buộc tay cô, dĩ nhiên tay anh cũng không nhàn rỗi. Còn đang mang áo khoát ? rất đơn giản chỉ cần một tay liền cởi được! Về phần mồi ngon bên trong, không cần nhìn, tay trực tiếp chui vào khẽ nâng thân thể của cô, thuần thục mở nút cài áo ngực, đạt được mục đích. Bàn tay nắm hai khối mềm mại xoa nắn, nơi mẫn cảm nhất cũng đang tuân theo động tác của cô, khoái cảm xông thẳng vào óc, Hà Tử Nghiệp thoái mái đến nỗi thiếu chút nữa không khống chế được bắn ra ngoài.

Bàn tay Lâm Cảnh Nguyệt nhanh chóng bị chất lỏng của anh thấm ướt, cô đỏ mặt cắn môi, hai tay vẫn duy trì động tác, lúc nhanh lúc chậm, thỉnh thoảng vuốt qua đỉnh, thỉnh thoảng lại chăm sóc hai quả bóng nhỏ, đem Hà Tử Nghiệp đưa đến mây xanh.

Thoải mái qua đi, Hà Tử Nghiệp nằm trên giường bình phục hô hấp, đầu óc vãn còn đắm chìm bên trong cảm giác vui thích, mỗi động tác của cô đều được phóng lớn trong đầu óc anh vô số lần, đôi tay bé nhỏ trắng noãn, lúc nhanh lúc chậm…nắm giữ tiết tấu của anh, khóa miệng toét ra một nụ cười, động tác của cô nhóc mới nhuẫn nhuyễn làm sao! Không đúng! Thuần thục! nhất thời, Hà Tử Nghiệp từ trong khoái cảm tính táo lại, tại sao một cô nhóc lại đối với loại chuyện này quen thuộc, lão luyện như vậy? Chẳng lẽ cô đã từng với người khác làm loại chuyện này? Nghĩ đến đây, ghen tỵ và chua chát trong nháy mắt bao trùm toàn lên anh, cô là của anh! Của một mình anh! Tại sao có thể cùng người khác làm loại chuyện thân mật này.

Lúc này, Hà Tử Nghiệp đã đem chuyện tình nghĩ thông suốt lúc trước quên sạch, anh lật người đè lên trên Lâm Cảnh Nguyệt còn đang chưa hồi hồn, cắn lỗ tai của cô hung tợn nói: “Nói, anh có phải là người duy nhất không?” hàm răng mang tính uy hiếp cắn nhẹ lên lỗ tai của cô, hình như chỉ cần câu trả lời không làm anh hài lòng anh sẽ cắn đứt lỗ tai của cô.

“Nổi điên cái gì, cút ngay!” Lâm Cảnh Nguyệt đẩy lồng ngực của anh muốn đẩy anh từ trên người cô xuống, nhưng không ngờ lại rước đến sự bất mãn của ai đó: “Không nói? Con chưa biết sợ?” bàn tay tà ác lại bắt đầu chuyển động, nắm được hai điểm đỏ thắm của cô, nhẹ nhàng vuốt ve: “nói hay không?”

Cảm giác tê dại nhất thời xông thẳng vào đầu óc của cô, cắn môi, cô thật vất vả để khống chế không phát ra tiếng rên, trợn mắt nhìn Hà Tử Nghiệp một cái, vẫn còn phải bất đắc dĩ ừ một tiếng. Thế nhưng loại đáp án mập mờ này sao khiến Hà Tử Nghiệp hài lòng ? Anh dùng chân tách ra hai chân của cô, thẳng lưng làm vài động tác cọ xát, cố ý hạ thấp giọng nói bên tai cô: “ngoan ngoãn nói! Vậy em nghĩ muốn thật sự làm một lần không? Hả?” Chữ “hả” kéo thật dài, mang theo ý vị uy hiếp mạnh mẽ. Lâm Cảnh Nguyệt trước sự uy hiếp của anh, không thể làm gì khác hơn là nhắm mắt, đỏ mặt tía tai nói: “ thứ, lần đầu tiên.” Người này thật sự đáng ghét đến chết thôi!

Nghe được đáp án này, Hà Tử Nghiệp chẳng những không buông tha cô ngược lại còn tiếp tục truy vấn: “Lần đầu tiên tại sao lại làm lão luyện như vậy?” Muốn lừa gạt anh? Không có cửa đâu! Hôm nay anh nhất định phải hỏi cho đến cùng.

Ai u, đã được lợi còn lên mặt! lửa giận của Lâm Cảnh Nguyệt cũng cháy tới, xem cô là con thỏ nhỏ phải không, còn muốn khi dễ sao? Nhưng mà, cô len lén liếc người còn chưa mặc quần kia, cũng muốn suy tính đến sự an toàn của bản thân trước! Suy nghĩ một chút, Lâm Cảnh Nguyệt nắm lấy cổ áo của hà Tử Nghiệp đem anh kéo xuống: “cúi xuống, em nói cho nghe.”

Hà Tử Nghiệp hoài nghi nhìn cô, nhưng vẫn không nén được muốn biết câu trả lời nên đem lỗ tai ghé đến bên môi cô.

Lâm Cảnh Nguyệt gạt môi gian trá, rống to một tiếng: “Anh chẳng lẽ không biết thứ nằm trong ổ cứng gọi là phim sex Nhật Bản sao?” giọng nói có thể so sánh là kinh thiên động địa, khiến cho Hà Tử Nghiệp chấn động cả ngày vẫn chưa hồi phục được một nửa thần trí. Sau một lúc lâu, lỗ tai vẫn còn ong ong, đợi đến lúc tỉnh táo lại thấy cô nhóc kia đang mỉm cười hả hê nhất thời trở nên dở khóc dở cười, thật may phòng ốc nhà anh cách âm rất tốt, nếu không giọng nói như vậy có lẽ đã truyền khắp nhà rồi, ngày mai cha me lại tới hỏi hắn, bỏ qua người làm trong nhà, có thể cũng đã biết cái gì nằm trong “ổ cứng” rồi.

Cưng chìu sờ sờ đầu cô nhóc, nhẹ nhàng hôn lên trán cô, Hà Tử Nghiệp lật người bước xuống giường sửa sang lại quần áo, mắt tươi cười nhìn Lâm Cảnh Nguyệt còn nằm ngay đơ trên giường. “Được rồi, được rồi, anh biết rồi, cô hổ nhỏ.”

“Anh đang nói ai?” Lâm Cảnh Nguyệt trở mình, từ trên giường bò dậy hận hận nhìn Hà Tử Nghiệp. Bộ dáng thật sự giống một con mèo đang xù lông vì bị giẫm phải đuôi. Hà Tử Nghiệp nhìn dáng vẻ tức giận của cô, không thể khống chế mà phì cười, “vợ” yêu của anh thật đúng là một quả bồ đào ngon ngọt mà.

Nghe anh thì thầm, Lâm Cảnh Nguyệt càng thêm quẫn bách, hung hăng oán hận xuống giường: “Không để ý tới anh, em đây chính là không thèm để ý đến anh, em muốn xuống nhà, không muốn nhìn thấy anh!” cô nhóc tức giận rồi, Hà Tử Nghiệp vừa muốn xuống nước năn nỉ, lại thấy Lâm Cảnh Nguyệt mới đó tròng mắt đã đỏ, nước mắt xoành xoạch rơi xuống. Anh cuống quýt kéo cô qua: “thế nào? Sao vậy?” Là lỗi của anh, mặt của cô nhóc này thật là mỏng lắm!

“Ô! Ô…em làm sao gặp người! tất cả đều là tại anh!”nước mắt Lâm Cảnh Nguyệt rơi càng dữ, cô run rẩy chỉ vào chất lỏng màu trắng khả nghi trên áo khoác đỏ của mình: “ô, ô…làm sao giờ? Làm sao đây?”

Người Hà Tử Nghiệp cứng đờ, hỏng bét, mới vừa rồi tham hưởng thụ, nhất thời vong tình bắn đến trên người cô, nhưng bây giờ hối hận cũng đã chậm. Vội vàng kéo cô nhóc qua, cởi bỏ áo khoác trên người cô, kiên nhẫn dụ dỗ: “Ngoan, Nguyệt Nha Nhi, cởi ra là được, không sao!”

“Nhưng, em mặc cái gì?” Lâm Cảnh Nguyệt mắt sưng đỏ nhìn anh.

“Mặc…mặc của anh vậy!”

“Đừng, như vậy chính là chưa đánh đã khai rồi! em bị anh hại thảm rồi!” Lâm Cảnh Nguyệt hất tay của anh ra, chạy thẳng đến bên cửa sổ, mê hoặc nói: “Lầu hai này có cao hay không, em có thể nhảy xuống ? Xong rồi, em không có mặt mũi gặp người!”

Hà Tử Nghiệp hoảng sợ, mặt cũng đổi sắc, đây chính là lầu hai, sợ cô nhóc này thật sự muốn nhảy xuống, vội vàng đem người ôm thật chặt vào trong ngực, dịu dàng an ủi: “Không sao, ai cũng không suy nghĩ gì, anh đảm bảo, xem, ở kia không phải có mâm đựng hoa quả sao, cứ nói là dính nước hoa quả, sẽ không ai nghi ngờ.”

“Có thật không?” Lâm Cảnh Nguyệt tội nghiệp nhìn anh, nhìn đến tâm Hà Tử Nghiệp cũng mềm nhũn. Liền vội vàng gật đầu: “Thật thật.”

Đúng lúc này quản gia lên gõ cửa nói cơm tối đã chuẩn bị xong, muốn mời bọn họ xuống dùng cơm, Hà Tử Nghiệp từ trong ngăn tủ lấy ra một chiếc áo khoác qua người cô: “Xuống nhà đi, không có việc gì, cứ tin anh.”

Hiện tại cũng chỉ có thể như vậy, Lâm Cảnh Nguyệt không cam lòng theo sát vào người Hà Tử Nghiệp đi xuống nhà, trong lòng âm thầm tốn hơi thừa lời, chờ! Chuyện này sau này sẽ tính! Cô đợi! Cô nhất định sẽ đem vùng đất bị đóng chiếm cướp trở về!