Lúc Lâm Cảnh Nguyệt cùng Hà Tử Nghiệp xuống nhà, mẹ Hà nhìn thấy chiếc áo Lâm Cảnh Nguyệt khoác trên người, ánh mắt lóe lóe, nhìn lại sắc mặt của Lâm Cảnh Nguyệt, có chút ửng hồng, đứa con nhà mình đi bên cạnh lại đang cẩn thận che chở, trong lòng cảm thấy nhộn nhạo, lập tức hiểu rõ trên lầu vừa mới xảy ra chuyện gì. Tâm tình mẹ Hà tốt hơn, tự mình bới thêm cho Lâm Cảnh Nguyệt một chén cơm, cười híp mắt nói: “ Cảnh Nguyệt à, không nên khách sáo nhé, muốn ăn cái gì thì ăn, với không tới thì để A Nghiệp gắp cho nhé!”

Lâm Cảnh Nguyệt nhìn nụ cười mập mờ bên môi mẹ Hà, da đầu cảm thấy tê dại, gượng dạ một tiếng liền cúi đầu ăn cơm, hận không thể đem nguyên cái đầu chôn chặt vào bát, Hà Tử Nghiệp nhìn cô rồi lại nhìn sang mẹ mình, mặt nhất thời đen lại, nhìn như vậy không phải là đang vạch trần anh sao, lần này thì tốt rồi, nhóc con kia da mặt vốn đã rất mỏng, sau này không biết phải tốn bao nhiêu công phu mới có thể đem người tới đây lần nữa đây.

Trên bàn cơm này, trong lòng mỗi người đều có tính toán, Lâm Cảnh Nguyệt chỉ cảm thấy thời gian trôi qua thật dài, cuối cùng cũng đợi đến lúc dọn bàn, cuối cùng mẹ Hà cũng ngừng gắp thức ăn cho cô, và cuối cùng Hà Tử Nghiệp cũng đặt đũa xuống, cô thở dài nhẹ nhõm một cái, rốt cuộc ăn xong rồi! Mặc dù trên bàn toàn món ngon đầy đủ sắc hương vị, nhưng đối mặt với mẹ Hà nhìn chằm chằm bằng đôi mắt muốn đốt người, bên cạnh là mặt lạnh Hà Tử Nghiệp đang ra sức quan tâm mình, cô thật sự ăn không vô, thậm chí ngay cả khẩu vị cũng cảm thấy có chút đau đớn mờ ảo.

Cho nên sau khi ăn cơm, lại nghỉ ngơi một lát cô liền len lén sử dụng ánh mắt ra ám hiệu cho Hà Tử Nghiệp, cô muốn trở về, thế nhưng Hà Tử Nghiệp lại làm như không nhìn thấy! Lâm Cảnh Nguyệt tức giận muốn đấm cho anh một quyền. Hết cách rồi, người ta không để ý tới mình thì mình phải tự đến. Lâm Cảnh Nguyệt đứng lên, nhìn lại bên ngoài một chút bèn nói với mẹ Hà: “Bác gái, đã đến giờ làm việc, cháu muốn trở về đi làm.”

Mẹ Hà nghe Lâm Cảnh Nguyệt nói như vậy lòng càng thêm vui vẻ, nàng dâu này thật tốt, không cậy vào bản thân là bạn gái của ông chủ mà làm mưa làm gió, ngược lại rất tuân thủ quy định của công ty, nghĩ vậy bà càng thấy hài lòng, liếc mắt nhìn Hà Tử Nghiệp: cô con dâu này bà quyết định rồi! Hà Tử Nghiệp nhận được ánh mắt của mẹ liền nhìn ngược lại: Đó là đương nhiên.

“Thật là đứa bé ngoan.” Mẹ Hà cười híp mắt về phía Lâm Cảnh Nguyệt nói, đồngt hời chỉ trích Hà Tử Nghiệp: “Như vậy bác cũng không giữ nữa, cùng A Nghiệp đi làm đi thôi.”

Lời này không khác nào lệnh đặc xá đối với Lâm Cảnh Nguyệt, cô cảm động đến suýt rơi nước mắt, thiếu chút nữa đã cúi người khom lưng chào, rốt cuộc có thể giải thoát rôi! Nhưng câu nói tiếp theo của mẹ Hà liền khiến cô thiếu chút hiện nguyên hình, mẹ Hà nói: “Mấy ngày nữa lại đến chơi nhé, bác sẽ dặn nhà bếp chuẩn bị món ngon chờ cháu, không được không đến nhé!”

Lâm Cảnh Nguyệt thầm kêu xong rồi, nhưng trên mặt vẫn là nụ cười hoàn mỹ: “Dạ, bác gái, mấy ngày sau cháu sẽ đến thăm bác.” Cô mới không muốn đến đâu! Lần này đã bị anh buộc làm loại chuyện đó, ai biết lần sau có anh có áp đảo cô trực tiếp đem cô làm chuyện gì gì kia không!

Hà Tử Nghiệp ở bên cạnh lắc đầu, ánh mắt cô nhóc kia như vậy, nhìn cái đã biết đang có chủ ý xấu gì rồi, mẹ mình còn đang vui mừng thế kia, aizz, thật là thèm con dâu đến mờ mắt mà!

Lúc bọn họ đi ra, ông bà Hà còn đưa đến cửa lớn, mẹ Hà vẫn nói lại câu nói kia “Mấy ngày sau lại đến nhé.”, Hà Tử Nghiệp thật sự không nghe nổi nữa, nắm tay Lâm Cảnh Nguyệt đưa vào trong xe, đóng cửa lại, đem con dâu của mẹ Hà lừa chạy, để lại mẹ Hà ở phía sau lưu luyến nhìn bóng lưng của họ.

“Anh trực tiếp đem em về nhà.” Hà Tử Nghiệp nói với Lâm Cảnh Nguyệt, cô nhóc này không có áo khoác, nhất định sẽ không mặc áo của anh, anh chỉ có thể đưa cô về nhà, haizz, làm cho cô phát bực rồi, làm sao để có thể xoa dịu bây giờ nhỉ?

“Nếu không anh còn muốn để em đi làm sao?” Lâm Cảnh Nguyệt hung tợn hỏi ngược lại, đồ lưu manh này, còn nghĩ rằng anh là người có nhiều bản lĩnh, không ngờ lại là một tên đại sắc lang, hại cô trước mặt cha mẹ anh đều mất hết mặt mũi rồi.

Hà Tử Nghiệp cười khổ, quả nhiên giận thật rồi, “Cảnh Nguyệt, tối nay anh mời em ăn cua được không?” Anh không biết dỗ ngọt, không biết làm sao mới khiến cô hết giận, chỉ nhớ lúc họ đến thành phố D, Lâm Cảnh Nguyệt rất thích ăn cua hấp, huống gì cô gái nhỏ này đối với việc ăn uống luôn không có sức chống cự, nói không chừng dụ ăn sẽ khiến cô quên chuyện trưa nay?

“Anh nghĩ em ngốc sao?” Lâm Cảnh Nguyệt dùng đầu ngón tay dí dí bờ vai của anh, giọng điệu rất là khinh thường: “Muốn dùng ăn dụ dỗ em ?Không có cửa đâu! Em nói cho anh biết, Hà Tử Nghiệp, em thật sự muốn nổi dậy rồi!” Không tôn trọng ý muốn của cô liền áp đảo cô, mặc dù, khụ khụ, cô cũng có thưởng thức dáng vẻ mỹ nam ý loạn tình mê của anh, nhưng uy tín của cô cứ như vậy đã không còn, cô muốn ngược anh mấy ngày, xem anh còn dám khi dễ cô nữa không!

“Không có! Anh chính là muốn mời em ăn cơm.” Hà Tử Nghiệp lên tiếng phủ nhận, đánh chết cũng không thừa nhận anh nghĩ như vậy. Nhưng cô nhóc này tại sao trong một đêm liền trở nên thông minh như vậy chứ, xem ra con đường “lần nữa” khai trai của mình thật sự khó khăn đây!

Không khí trầm mặc, Lâm Cảnh Nguyệt không muốn để ý đến anh, mà Hà Tử Nghiệp lại đang suy nghĩ làm cách nào để cô hòa hoãn, đến khi hồi phục lại tinh thần Hà Tử Nghiệp mới phát hiện bọn họ đã đến dưới nhà Lâm Cảnh Nguyệt! Đường vì sao lại gần vậy chứ, anh còn chưa nghĩ ra được cách gì đâu!

Lâm Cảnh Nguyệt cũng mặc kệ anh đang nghĩ gì, chờ anh dừng xe liền mở cửa, một câu bắt chuyện cũng không nói, Hà Tử Nghiệp không biết làm gì hơn, đứng nhìn đến khi không thấy bóng lưng của cô nữa mới lái xe rời đi. Đồng thời gọi đến bộ phận nhận sự: “Thư ký Lâm hôm nay không khỏe, xin nghỉ buổi chiều, uhm, cứ như vậy!”

Công ty bên kia, một nữ nhân viên hướng về điện thoại si mê, âm thanh thật dễ nghe, nhất định là một anh chàng đẹp trai, thì ra Lâm Cảnh Nguyệt có bạn trai á…,lại còn che giấu, thật sự quá bí ẩn rồi. Cô nhân viên quay đầu nhìn thẳng về phía Trần Huyễn đang gõ máy, nghĩ là làm, nói không chừng có thể moi ra một ít tin tức: “Này, Trần Huyễn, Lâm Cảnh Nguyệt lúc nào thì có bạn trai?”

Ai? Trần Huyễn mờ mịch, từ trong đố con số hồi phục lại tinh thần: “cô nói cái gì?”

“Lâm Cảnh Nguyệt đó, cô có bạn trai thật sao?”

“Cái gì.” Trần Huyễn cười nhạo một tiếng: “Làm sao có thể!” Nếu Lâm Cảnh Nguyệt có bạn trai vì sao cô lại không biết.

“Cô còn không tin!” cô nhân viên nóng nảy: “Mới vừa có người đàn ông gọi cho phòng chúng ta nói Lâm Cảnh Nguyệt không thoái mái, muốn xin nghỉ, đó không phải là bạn trai là cái gì, không phải chỉ có bạn trai mới biết rõ tình hình nhất sao?”

“Cảnh Nguyệt không thoải mái? Thật?” Trần Huyễn có chút nóng nảy, theo cô biết gần đây Lâm Cảnh Nguyệt không có qua lại với bất cứ người đàn ông nào, khẳng định cũng không có bạn trai, nếu thật bị bệnh không thể không có người chăm sóc ?

“Tôi còn có thể gạt cô sao?” cô nhân viên đem lá đơn xin nghỉ phía trên ghi tên Lâm Cảnh Nguyệt, thổi thổi tờ giấu chưa khô mực đưa đến cho Trần Huyễn: “Nhìn đi, tôi chính là điền đơn nghỉ phép cho cô ấy đó.”

“Được rồi, tôi cũng muốn xin nghỉ!” Trần Huyễn nói xong, lôi áo khoác chạy ra bên ngoài, cô phải nhanh đến nhà Lâm Cảnh Nguyệt xem một chút, cô gái này tuổi còn nhỏ, cũng sẽ không biết tự chăm sóc mình, ngộ nhỡ xảy ra chuyện thì đã muộn. “sao?Trần Huyễn! Trần Huyễn!” Cô nhân viên ở phía sau kêu lớn, nhưng Trần Huyễn mắt điếc tai ngơ, cô nhân viên bất đắc dĩ lại điền thêm một lá đơn xin nghỉ với tên của Trần Huyễn. Một lần xin nghỉ hai người, đều không có ý kiến của quản lý, không biết quản lý mặt thép kia biết được sẽ như thế nào. Nghĩ tới đây, cô nhân viên run lên, nên làm chuyện của mình thôi, ngộ nhỡ bị quản lý mặt thép chộp được thì rất nguy.

Cho đến lúc ngồi lên taxi Trần Huyễn mới nhớ mình nên gọi điện thoại đến Lâm Cảnh Nguyệt hỏi thăm một chút, thầm mắng mình thần kinh thô, Trần Huyễn vẫn để điện thoại trong túi, dù sao một lát nữa cũng đến nhà, nên tiết kiệm tiền điện thoại không nên lãng phí.

Lúc này, Lâm Cảnh Nguyệt đang nằm trên giường, thuận tiện suy tư cách làm người. Cô cảm thấy mình hôm nay chịu thiệt lớn, lại có thể thuận theo ý Hà Tử Nghiệp làm loại chuyện đó, dè dặt dè dặt chứ, Lâm Cảnh Nguyệt thầm ảo não, định lực của mình quả thật quá kém, chỉ có vài ánh mắt, vài nụ hôn cô đã không chịu nổi, lại bị mê hoặc đến đầu óc choáng váng, chẳng lẽ bản chất của mình thật sự là một sắc nữ? Lâm Cảnh Nguyệt thở dài, người ta nói dễ dàng có được thì sẽ không biết quý trọng, mình như vậy cũng có thể xem là tự mình đưa tới cửa đúng không, Hà Tử Nghiệp có thể thấy cô quá dở hơi không? Có thể xem cô là người quá dễ dàng không?

Lâm Cảnh Nguyệt càng nghĩ càng xa, cuối cùng cảm thấy Hà Tử Nghiệp cơ bản là không thích cô! Càng nghĩ lòng càng khó chịu, Lâm Cảnh Nguyệt bụm mặt lăn lộn trên giường, cũng chỉ giúp anh sờ sờ một chút thôi, tại sao lại nghĩ nhiều như vậy? Qủa nhiên là nợ kiếp trước cô thiếu anh, cho nên kiếp này càng phải ngoan ngoãn trả lại toàn bộ cho anh.

Ai, Lâm Cảnh Nguyệt đi đến nhà bếp, lấy một quả táo cắn, hừ, Hà Tử Nghiệp, nếu anh dám không cần cô, cô liền cắn chết anh! Đang nhai, chuông cửa chợt vang, Lâm Cảnh Nguyệt trong lòng vui vẻ, chẳng lẽ Hà Tử Nghiệp đến rồi hả? Suy nghĩ một chút, lại đem nụ cười như hoa đè xuống, trưng ra gương mặt thối mới đến mở cửa, nhìn một cái liền ngẩn ra, chuyện này…Trần Huyễn tại sao lại tới nhà cô vào lúc này?

Trần Huyễn quyết tâm phá cửa để vào, ra sức nhấn chuông, ai ngờ mới nhấn hai cái cửa đã mở rồi, người “bệnh đến xin nghỉ” lại đang ngậm một quả táo nghiêng cổ nhìn cô, trong mắt tràn đầy khiếp sợ, tựa như đang hỏi cô vì sao đến đây. Người nào đó khuôn mặt hồng hào, cũng có thể so với quả táo trên tay rồi!

Trần Huyễn tức giận đến thở hụt một hơi, như vậy xem ra cô nhóc này lười biếng nên nói dối rồi, cô tiến lên một bước, trực tiếp cho đứa bé hư này một cái tát: “Ai kêu bạn giả bệnh hả? Làm mình sợ muốn chết!”

“Ơ…mình…mình không có…” miếng táo trong miệng còn chưa nuốt xuống, Lâm Cảnh Nguyệt nói chuyện cũng hàm hồ.

“Được rồi, nhanh đem thứ trong miệng nuốt xuống đi.” Trần Huyễn nhìn cô như vậy có chút phiền lòng, Lâm Cảnh Nguyệt không dám chậm trễ, hai ba miếng đã giải quyết xong quả táo, ngồi xuống bên cạnh Trần Huyễn cười lấy lòng: “Huyễn à, bạn nghe ai nói mình bị bệnh vậy?”

Vừa nhắc tới cái này, Trần Huyễn liền tức: “Bộ phận hành chính đó, nói là bạn trai bạn…” nói tới đây Trần Huyễn chợt dừng lại, vỗ đầu nhìn chằm chằm Lâm Cảnh Nguyệt ép hỏi: “Nói, bạn trai bạn là ai?”

“Ha ha…” Lâm Cảnh Nguyệt cười gượng, ánh mắt né tránh không dám nhìn Trần Huyễn, dáng vẻ đúng thật là có tật giật mình, lắp ba lắp bắp trả lời: “Đâu, làm gì có bạn trai nào.” Thật ra thì Trần Huyễn vốn cũng không nhớ đến việc bạn trai của cô, cho nên hỏi chỉ là đơn thuần giải trí mà thôi, nhưng nhìn dáng vẻ của bạn tốt lúc này, trốn trốn tránh tránh thật khiến Trần Huyễn không thể không nghi ngờ, chẳng lẽ cô nàng này thật sự có bạn trai? “ Nói mau! Nếu không liền có đại hình phục vụ!” Trần Huyễn cười âm trầm, cặp móng thuận tiện bấm lên cổ Lâm Cảnh Nguyệt, hình như nếu cô không trả lời liền sẽ bị bóp chết.

Lâm Cảnh Nguyệt nuốt nước miếng, thôi, dù sao sớm muộn gì cũng biết! Hôm nay liền nói ra thôi! “Việc đó, Huyễn, bạn trai mình thật là…Hà Tử Nghiệp.”