“Không có đi đâu, anh tránh ra, em thật sự rất mệt mỏi, có chuyện gì mai chúng ta lại nói.” Lâm Cảnh Nguyệt day day huyệt thái dương, xế chiều hôm nay cùng Hàn Mộ Vân gặp mặt đã phí hết tinh lực của cô, bây giờ cô thật sự không muốn có bất kỳ dính líu gì đến hắn. Bỗng nhiên, nghe được câu này, sức lực trên tay Hà Tử Nghiệp liền gia tăng, khiến Lâm Cảnh Nguyệt hô đau một tiếng, anh muốn bóp nát bả vai cô sao? “Tôi thật sự không biết chỉ đi ra ngoài một chút lại có thể khiến cho cô mệt mỏi đến như vậy.” Âm thanh của anh lạnh lẽo đến vô cùng, giống như thổi gió lạnh vào trong xương, khiến lòng cô cũng đau đớn. Anh trừng mắt lạnh lùng nhìn cô như vậy không thể cùng so sánh với người mặc dù bá đạo nhưng luôn dịu dàng vô cùng mà cô vẫn luôn biết kia.

“Ý anh là gì?” Lâm Cảnh Nguyệt chặt hất cánh tay đang giam cầm mình, ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào anh, âm thanh mangt heo chút tức giận. Cô chỉ là đi ra ngoài một chút, vì sao anh lại phản ứng lớn như vậy, chẳng lẽ anh không thấy cô thật sự mệt mỏi sao?

“Trong lòng cô tự rõ” Ánh mắt Hà Tử Nghiệp híp lại: “Nói đi, xế chiều đã cùng tên nào hẹn hò?” Dứt lời còn sợ chưa đủ liền tăng thêm một câu: “Có phải là tên mà cô thường nói thầm trong miệng, Trần Tử Kiện?”

Lâm Cảnh Nguyệt tức cười, thường nói thầm? Cô không phải chỉ nói qua một lần ư, anh vẫn còn nhớ như vậy? “Anh không cần cố gây sự! Hà Tử Nghiệp, em không biết anh lại là người ngây thơ như vậy!”

“Ngây thơ?!” Hà Tử Nghiệp lạnh lùng hỏi ngược lại, “Cô nói tôi ngây thơ?” Anh càng nói thì lửa giận càng lớn, cuối cùng thậm chí còn gào lên: “Con mẹ nó, cô ra ngoài lêu lỏng với đàn ông chẳng lẽ tôi không thể hỏi một câu sao?”

“Hà Tử Nghiệp, anh đem những lời vừa rồi nói lại một lần!” Lâm Cảnh Nguyệt gắt gao nhìn chằm chằm vào ánh mắt ánh, không hề sợ sự tức giận đang bao quanh con người anh, “Lêu lỏng? Tôi trèo lên giường đàn ông hay là thế nào? Anh nói rõ ràng cho tôi!”

Sắc mặt Hà Tử Nghiệp xanh mét, cùng đàn ông lên giường? Cô thật dám nói. “Tôi thật là quá dung túng cô.” Anh nắm chặt quả đấm, tiến gần đến Lâm Cảnh Nguyệt, gân xanh cũng nổi trên mu bàn tay, giống như đang đè nén chính mình: “Cô biến mất một buổi chiều, một chút giải thích cũng không có sao?”

Lâm Cảnh Nguyệt giễu cợt nhìn dáng vẻ tức giận của Hà Tử Nghiệp, chợt nhếch môi cười, nhón chân hôn lên môi anh, Hà Tử Nghiệp sững sờ, ngay lập tức không khách khí hôn ngược lại, đổi góc độ mút vào môi cô, dần dần liền có chút đắm chìm trong đó, ngay cả biểu tình có chút không bình thường của Lâm Cảnh Nguyệt cũng không chú ý tới.

Bàn tay nhỏ mềm mại của cô trước lần đưa vào bên trong áo sơ mi của anh, vuốt ve lồng ngực kiên cố, sau đó trượt dần xuống hông, lục lọi đến thắt lưng, dễ dàng cởi ra thắt lưng, lại tiếp tục trượt xuống, đưa vào bên trong quần lót của anh.

Thân thể Hà Tử Nghiệp cứng đờ, sau đó để mặc bản thân chìm trong khoái cảm của cô mang lại, bàn tay lại ở trên người cô thăm dò. “Thoải mái không?” Lâm Cảnh Nguyệt ghé vào bên tai anh nhẹ nhàng hỏi nhỏ, tốc độ trên tay dần dần nhanh hơn. Hà Tử Nghiệp không đáp, nhưng tiếng thở thô dốc đã bán đứng cảm giác của bản thân anh lúc này. Động tác Lâm Cảnh Nguyệt chợt dừng lại, Hà Tử Nghiệp cau mày, có chút bất mãn nhìn cô, không hiểu cô muốn làm gì. “Đừng ngừng…tiếp tục.”

Lâm Cảnh Nguyệt lại không lưu luyến chút nào đẩy anh ra, trên mặt lạnh nhạt, không còn nụ cười sáng rỡ hồn nhiên như quá khứ: “Qủa nhiên, đàn ông đều là động vật suy nghĩ bằng nửa thân dưới.” Cô nhìn chất lỏng trong suốt trên tay nói nhỏ, sau đó ngẩng đầu nhìn Hà Tử Nghiệp: “Cút đi!”

Lúc này, hông Hà Tử Nghiệp có chút buông lỏng, trên mặt còn lưu lại dấu evets kích tình, trán rịn một tầng mồ hôi mịn. Anh không nghĩ cô lại có thể nói như vậy, hung hăng nắm lấy cằm của cô, không thèm để ý đến bản thân mình quần áo đang nhếch nhắc, lửa giận hừng hực trong mắt giống như có thể thêu cháy cả thế gian: “Lâm Cảnh Nguyệt, cô tự đâm đầu vào chỗ chết sao?” Ánh mắt HàTử Nghiệp sắc bén, sự áp bức khổng lồ từ trên người anh truyền tới, dường như muốn dùng ánh mắt băm nát Lâm Cảnh Nguyệt, nhưng lại không hề biết nhưng lời này đã phạm đến đại kỵ của Lâm Cảnh Nguyệt.

“Chết? Tôi còn sống chưa đủ, hơn nữa anh chưa nghe tại họa do trời sao?” Lâm Cảnh Nguyệt trực tiếp hất bỏ tay anh, chán ghét dùng một góc khăn trải bàn chùi bàn tay từng chạm qua anh: “Nói anh cút không nghe thấy sao? Chẳng lẽ Đại tổng giám đốc Hà một ngày kiếm bạc tỷ nên đầu óc mệt chết rồi, một câu đơn giản nghe cũng không hiểu?”

“Được lắm, cô điên rồi, Lâm Cảnh Nguyệt.” Hà Tử Nghiệp giận qúa hóa cười, khóe môi trái của anh giơ cao, nhìn hết sức mê hoặc, lửa giận trên người nhanh chóng thu về, thay vào đó là vẻ u ám vô tình, giống như vừa mới bước ra từ địa ngục, mang theo vẻ khát máu điên cuồng. Anh không hề thương tiếc cô nữa, trực tiếp đè cô ngã trên mặt đất, lức tấn công quá lớn khiến phía sau lưng của cô đau đến chết lặng, sắc mặt tái đi, lại cắn môi không lên tiếng, trái lại tiếp tục khiêu khích: “Thế nào? Muốn trèo lên tôi?” Lâm Cảnh Nguyệt chậm rãi cười, lại chọc điên người, cô vươn tay vuốt vẻ gương mặt tuấn dật của Hà Tử Nghiệp: “Dáng dấp không tệ, tôi cũng không xem là thua thiêt. Muốn xài tư thế nào, quỳ hay nằm sấp? nam trên nữ dưới? hay là,…” ánh mắt cô sáng đến đáng sợ, đâm vào con ngươi Hà Tử Nghiệp cũng thấy đau: “Tôi đoán một chút, có lẽ anh thích dùng bằng miệng ?”

Hà Tử Nghiệp thở hỗn hển mới tiếng mới miễn cưỡng đè nén ý muốn bóp chết cô ở trong lòng, khuynh hướng bạo lực càng lúc càng lớn trong anh, anh thậm chí còn kích động muốn hủy diệt tất cả: “Cô cứ như vậy chờ không nổi muốn tôi cưỡi sao? Đúng thôi, dù sao lần đầu tiên đi công tác đã nhịn không nổi muốn leo lên giường của tôi rồi.” Môi Hà Tử Nghiệp mân thanh một đường thẳng, ngay sau đó đưa tay cởi nút trên áo cô của cô: “Tôi thỏa mãn cô, tránh việc cô đi khắp nơi quyến rũ đàn ông!” Một lời miết giọng nhẹ nhàng như vậy lại hóa thành lưỡi dao sắc bén nhất thế gian, một dao cắt vào trái tim của Lâm Cảnh Nguyệt. Chỉ mới sáng hôm nay, anh còn dịu dàng ôm cô, từng tiếng từng tiếng gọi bên tai cô Nguyệt Nha Nhi, Nguyệt Nha Nhi, chỉ mới qua nửa ngày, tất cả đều đã thay đổi, chỉ vì cô ra ngoài một chuyến mà không cùng anh nói rõ ràng.

Khí lạnh từng chút từng chút đi vào trong lòng cô, Lâm Cảnh Nguyệt u mê, đột nhiên cô cảm thấy mình sai lầm rồi, cô sống lại, vốn muốn sống thật tốt, cũng vì mục tiêu đó mà nỗ lực, mà bây giờ, nhìn ánh mắt khinh miệt lạnh lẽo của anh, cô có chút không rõ, có lẽ cô nên đoạt tuyệt tất cả những thứ liên quan đến quá khứ, cô luôn suy nghĩ đến anh, nhưng kiếp trước đã biến mất từ khi cô rơi từ sân thương xuống, cô bây giờ đang sống chính là bốn năm trước lượm lại! Cô có thật sự có thể thoát khỏi số phận định trước ở kiếp trước hay không?

Trong khi cô mất hồn, Hà Tử Nghiệp đã sắp đem cô bóc sạch sẽ, da cảm thấy lạnh lẽo, Lâm Cảnh Nguyệt lấy lại tinh thần, mới phát hiện anh sắp tháo bỏ áo ngực của mình. Mặc dù đang làm chuyện thân mật như vậy, nhưng trong mắt anh chỉ một mảnh băng giá, không còn nhu tình như trong quá khứ, Lâm Cảnh Nguyệt mở ta mắt. đột nhiên đưa tay đẩy anh, nhanh chóng ngồi dậy.

“Sao? Không muốn? Tôi có thể xem cô đang lạt mềm buộc chặt không?” Hà Tử Nghiệp kéo tay cô đặt lên đó một nụ hôn lạnh bạc, chê cười nhìn Lâm Cảnh Nguyệt: “Vậy thì cô…còn bày đặt lập bàn thờ trinh tiết!” Câu nói sau không thể nói là không độc, chuẩn xác đâm sâu vào lòng Lâm Cảnh Nguyệt, đâm đến đầm đìa máu tươi, cả trái tim cũng vỡ nát thành từng mảnh vụn, trên thế giới thật sự có người như vậy, khi cưng chiều có thể đem cả thế giới dâng lên, lúc chán nản lại có mặt không đổi sắc, cầm kiếm đâm vào ngực người? Cô giơ tay lên tát một cái, không hề lueu tình, cô dùng hết tất cả sức lực lúc này của mình, Hà Tử Nghiệp bị cô đánh quay đầu một hồi lâu cũng không cử động.

“Anh cút đi, cũng không cần tới đây, Tôi đây không tiếp nổi con người băng thanh ngọc khiết như Hà đại thiếu gia”. Lâm Cảnh Nguyệt trực tiếp đẩy anh, đứng lên, âm thanh yên lặng không gợn sóng, giờ phút này, cô như trở về với kiếp trước, cho dù bị mọi người cười nhạo vẫn kiên cường, cho dù bị uất ức vô cùng cũng không bao giờ trước mặt người khác rơi một giọt nước mắt. cô biết , có lẽ lúc này chỉ cần cô rơi vào giọt nước mắt, nói vài lời giải thích dịu dàng chuyện liền xong, đây là tuyệt chiêu hay nhất mà phụ nữ có thể sử dụng khi cùng người đàn ông gây gỗ, cô cũng không phải là chưa sử dụng. Nhưng mà bây giờ, cô tuyệt không muốn làm như vậy. Nếu muốn giữ một người phải sử dụng đến sự mềm yếu thì giữa hai người làm sao có thể gọi là yêu? Phụ nữ kiên cường sẽ không có ai yêu, cô biết, nhưng cô không biết là tại vì sao có một ngày cô phải kiên cường trước mặt anh.

Cô có thể trước mặt anh làm nũng, nhưng trước mặt anh rơi nước mắt, cho anh một phần ngây thơ được cất giữ sâu trong lòng. Điều kiện đầu tiên là anh phải hiểu cô, hiểu được cách yêu thương cô.

Hà Tử Nghiệp ngồi dưới đất cúi thấp đầu một lúc lâu, cuối cùng vẫn quay đầu rời đi. Lâm Cảnh Nguyệt không nháy mắt nhìn bóng lưng thẳng tắp của anh biến mất sau cánh cửa dày, chợt cười, so với khóc còn khó coi hơn. Cô vào toilet lấy cây lâu nhà, cẩn thận lau sàn nhà một lần thật sạch sau đó yên tĩnh ngồi trên sa lon xem tivi, một giọt nước mắt cũng không có, bình tĩnh giống như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Là người sống hai kiếp, cô đã học được sự bình tĩnh khi nhìn bóng lưng rời đi của người đàn ông.