Lâm Cảnh Nguyệt không nghĩ tới việc Hàn Mộ Vân muốn theo đuổi cô trong một đêm đã lan ra khắp công ty, hiện tại ai nhìn thấy cô cũng đều là dáng vẻ mập mờ, thậm chí còn nhạo báng mấy câu, bên ngoài Lâm Cảnh Nguyệt chỉ biết bất đắc dĩ cam chịu nhưng cũng lén lén quan sát phản ứng của Hà Tử Nghiệp, nhưng anh vẫn không có thái độ gì, cũng không có gì khác thường. Tâm tình vốn mang chút hy vọng của cô nhanh chóng trở nên tĩnh mịch. Từ đó về sau, cô thậm chí còn không nhìn anh lâu một chút, không phải không muốn nhìn mà sợ khi anh rời đi cô lại càng lún sâu thêm.

Thật ra thì cô đang nghĩ oan cho Hà Tử Nghiệp, phòng của anh ở tầng 48, thuộc về tầng lầu của những nhân viên quản lý đứng đầu công ty, bọn họ ai cũng am hiểu kinh doanh, không phải ai cũng giống như những nhân viên bình thường loạn lưỡi lắm lời, cho dù có biết cũng chỉ cười cho qua. Mà khi làm việc Hà Tử Nghiệp cũng chỉ ở tầng 48 ngây ngô, nếu nói về thị trường khứu giác của anh có thể xem là 10 phần nhạy bén thì khi nói đến các loại tin đồn tạp nham của công ty thì có thể xem anh một chút cũng không biết gì.

Nhưng lại cố tình gặp đúng dịp, chuyện vốn không nên biết lại để cho anh biết được, việc này phải tính công cho vòi nước của tầng 48. Theo lẽ thường, thiết bị ở tầng 48 là cao cấp nhất, cũng ít người sử dụng nhất, thiết bị sẽ rất khó hư hỏng, nhưng cố tình vào lúc này ống nước ở tầng 48 lại có vấn đề, tất cả các vòi nước đều không thể sử dụng.

Nếu không có nước, nhà vệ sinh tất nhiên không thể dùng, tuy nói đã báo sửa gấp, nhưng muốn làm tốt trong một hôm là chuyện không thể, cho nên khi Hà Tử Nghiệp muốn đi vệ sinh chỉ có thể xuống tầng dưới. Anh đứng trong thang máy, nghĩ đến thái độ những ngày qua của Lâm Cảnh Nguyệt đối với anh đã trở nên càng ngày càng bình thường, trong lòng cảm thấy đau đớn, cô thật sự không cần sao? Bọn họ thật sự phải chấm dứt như vậy sao? Nghĩ đi nghĩ lại, không khỏi mất hồn, chờ anh hồi hồn nhìn lại, bản thân đã đến tầng 26.

Hà Tử Nghiệp xoa xoa huyệt thái dương, tầng 26 thì tầng 26, dù sao cũng có thang máy. Mới vừa đến khúc quanh vào nhà vệ sinh đã nghe một đám phụ nữ tám chuyện, anh đối với việc nghe lén không có hứng thú, cũng không có ý trừng phạt việc bọn họ nói chuyện trong giờ làm việc, dù sao ở nơi này áp lực công việc cũng rất lớn, buông lỏng một chút cũng có thể điều chỉnh cảm xúc của nhân viên, anh rất am hiểu đạo quản lý, cho nên đối với việc nhỏ như vậy cũng liền mắt nhắm mắt mở cho qua.

Vừa muốn đi qua, bỗng nhiên lại nghe được tên của Lâm Cảnh Nguyệt, bước chân hơi chậm lại, không tự chủ ngừng bước, chuyện về cô anh đều muốn biết, hơn nữa, anh không biết gần đây cô có gì để người ta bàn tán, chẳng lẽ quan hệ của bọn họ bị phát hiện rồi? Nghĩ tới đây, trong lòng Hà Tử Nghiệp có chút chút vui mừng, nếu như vậy anh có thể mượn cơ hội này cùng cô làm lành được hay không? Anh còn không biết Lâm Cảnh Nguyệt đã sớm cho rằng bọn họ đã chia tay rồi.

“Lâm Cảnh Nguyệt đó, cô không biết à?” Nhân viên A: “Chính là người vừa tốt nghiệp đại học, có bề ngoài xinh đẹp, thư ký Tổng giám đốc.”

“A, nhớ rồi!” Nhân viên B vỗ đầu bừng tỉnh: “Nhưng cô ta thật sự có năng lực, đầu tiên là làm thư ký tổng giám đốc, sau lại cùng với Hàn Mộ Vân nhìn có vẻ tốt hơn, chuyện tốt đều để cô ta chiếm hết rồi.”

“Ai bảo cô ta có dáng vẻ xinh đẹp, chậc chậc, khuôn mặt nhỏ nhắn như vậy, con gái nhìn còn động lòng cơ mà.” Nhân viên A.

“Thôi đi, cũng là dựa vào khuôn mặt thôi, còn không biết cùng bao nhiêu người đàn ông rồi, loại phụ nữ như vậy…”

Lời đồn đãi chính là lời đồn đãi, nhưng khi qua miệng của bọn họ thường sẽ thay đổi hoàn toàn thậm chí là hoàn toàn trái ngược.

“Đi nhận tiền lương tháng này!” Như bóng ma, dáng vẻ cao lớn rắn rỏi của Hà Tử Nghiệp bước tới, sắc mặt của anh âm trầm, ánh mắt lạnh lẽo, khiến hai người nhân viên rét run. “Ngay lập tức cút ra khỏi công ty!” Cảm giác áp bức mạnh mẽ từ trên người Hà Tử Nghiệp truyền tới, hai nhân viên nơm nớp lo sợ nhìn anh, nhất thời mặt không còn chút máu.

Hà Tử Nghiệp xoay người, không thèm nhìn hai người kia một cái, sải bước vào trong thang máy, ngay cả nhà vệ sinh cũng quên đi. Đến khi thang máy khép lại, toàn bộ không gian chỉ còn lại mình anh, anh mới hung hăng đấm một quyền vào cửa thang máy, một vệt máu theo tay rớt xuống, Hà Tử Nghiệp nhắm mắt lại, giống như mất hết hơi sức, toàn thân tựa vào trên tường.

Không biết vì sao ánh mắt của cô dừng lại trên người anh càng ngày càng ít, không biết vì sao cô tuyệt không quan tâm đến tình cảm giữa họ, hóa ra là như vậy. Cô và Hàn Mộ Vân sao? Là chuyện từ lúc nào? Hà Tử Nghiệp chợt nhớ đến tin nhắn trong điện thoại của cô, nhất thời hiểu ra, hóa ra là như vậy, giữa họ chi sớm đã có qua lại, chỉ có mình anh là không hề hay biết gì! Hà Tử Nghiệp hung hăng cắn răng, dùng sức tưởng chừng như muốn cắn nát hàm, một là bạn tốt của anh, một là bạn gái của anh, tốt! Thật sự rất tốt!

Trong thang máy nhỏ hẹp, không khí giống như bị đông cứng, Hà Tử Nghiệp thở gấp, cảm thấy lửa giận trong lòng từng chút nhen len, cháy sạch lý trí của anh. Cái gì cũng không nghĩ, ban đầu cô chính là trêu chọc anh, mọi thứ đều là giả! Nụ cười của cô, tình cảm của cô đều là giả! Nhưng đáng chết, tại sao anh lại còn tham luyến, tham luyến tất cả những gì thuộc về cô, cho dù đó là cái tát kia ở nhà của cô! Hà Tử Nghiệp ,Mày thật tiện! Anh dựa thoe vách tường thở dốc, tay đặt lên ngực, nơi đó đau tê tâm liệt phế, trái tim giống như bị cắt xẻo, đau đến cả người ướt mồ hôi lạnh. Lông mi Hfa Tử Nghiệp run rẩy, người đàn ông kiên cường ngay tại nơi không ai nhìn thấy đã lộ ra vẻ mặt yếu đuối của mình: “Nguyệt Nha Nhi…Nguyệt Nha Nhi…” anh cúi đầu nỉ non, một tiếng so với một tiếng lại càng thêm dịu dàng, giống như làm như vậy có thể đem người anh yêu đem về.

Hôm sau, cả công ty sôi trào, Nguyên nhân là tổng giám đốc mới ra quy định mới cho công ty, tăng thêm một cái chính là: Nhân viên công ty không được có chuyện yêu đương, một khi bị phát hiện sẽ lập tức đuổi việc.

Khi Lâm Cảnh Nguyệt thấy được quy định này tay cũng run lên, sắc mặt thay đổi trắng bệch, nhân viên không được nói yêu đương…Không được yêu đương…cô cúi đầu, rốt cuộc không cần đè nén nữa, nước mặt nhanh chóng rơi xuống nền gạch men trắng loáng.

Anh rất thông minh, không, có lẽ sợ cô đối với anh quấn chặt cho nên sau nhiều ngày đã tìm ra được phương pháp hoàn mỹ nói cho cô biết, bọn họ đã chia tay rồi. Lâm Cảnh Nguyệt cười nhỏ có chút quỷ dị, anh thật sự không hiểu cô, cô làm sao có thể dây dưa với anh chứ, anh nói một câu cô sẽ đi, thật uổng phí tâm tư như vậy. Lâm Cảnh Nguyệt dùng sức lau đi nước mắt trên mặt, quật cường ngẩng đầu lên, giờ phút này, cô đối với anh đã không còn một tia hy vọng. Đúng như anh mong muốn, cô sẽ không ở bên cạnh anh nữa, Lâm Cảnh Nguyệt cô dựa vào bằng tốt nghiệp Đại học nổi tiếng nhất nước cùng với nửa năm kinh nghiệm chẳng lẽ lại không tìm được một công việc. Cô muốn nói cho anh biết, vị trí bên cạnh cô không phải thiếu! Tuyệt đối không!

Khi đơn từ chức của Lâm Cảnh Nguyệt đặt trên bàn của Hà Tử Nghiệp, anh cảm thấy cả người như rơi xuống vách đá cao ngàn mét. Anh dùng sức nắm lấy đơn từ chức của cô, gân xanh cũng nổi lên, giống như ngay lập tức mạch máu sẽ vỡ ra, ngay cả khớp xương cũng nổi lên rõ ràng. Cô lại thích hắn như vậy? Thích đến nỗi vì hắn tương lai cũng không cần sao? Hà Tử Nghiệp trực tiếp xé nát đơn từ chức, bước nhanh qua phòng làm việc của Lâm Cảnh Nguyệt, anh không gõ cửa, trực tiếp đẩy cửa mà vào, cô đang sửa soạn đồ của mình, phần lớn đã thu dọn xong, chỉ còn lại một chút ít đồ đạc linh tinh đặt ở trên bàn.

Nhất thời Hà Tử Nghiệp cảm thấy lửa giận dâng trào, anh bước tới, trực tiếp xách lên Lâm cảnh Nguyệt như xách một con gà, nhìn gương mặt khiến anh vừa yêu vừa hận nghiến răng nghiến lợi chất vấn: “Cô đây là ý gì?”

Lâm Cảnh Nguyệt nhìn anh buông thõng mí mát, để mặc anh lôi kéo mình: “Chính là giống như anh nghĩ.”

Không ngờ cô lại thừa nhận dứt khoát như vậy, hô hấp Hà Tử Nghiệp căng thẳng, thiếu chút nữa không thể khống chế nhào tới xe nát cô, cô rốt cuộc xem anh là cái gì? Bọn họ còn chưa chia tay cô đã nhanh chóng vui vẻ với người đàn ông khác, hơn nữa còn là người đàn ông đã kết hôn rồi!

“Cô có biết Hàn Mộ Vân là người như thế nào hay không?” Anh gầm thét đối với cô, thật hận không bổ được đầu cô ra xem thử bên trong chứa cái gì lại muốn đi làm tiểu Tam của người khác.

“Chuyện này liên quan gì đến tôi?” Đối với câu hỏi của anh, cô thật không giải thích được, Lâm Cảnh Nguyệt không khách khí đáp trả một câu.

Nghe xong lời cô, lòng Hà Tử Nghiệp cuồn cuộn cảm xúc phức tạp, thống hận, ghen tỵ, tức giận…đủ loại dung hợp lại với nhau, đem lý trí của anh toàn bộ biến mát: “Mẹ kiếp, sao cô lại có thể ti tiện như vậy? À không, làm sao cô cứ ti tiện như vậy!”

Vừa dứt lời, Lâm Cảnh Nguyệt vốn yên lặng chợt bắt đầu phản kích, cô dùng hết hơi sức toàn thân để phản kháng, giùng giằng, dùng sức đánh vào lồng ngực của anh, thậm chí bắt đầu cắn anh, hung ác giống như con báo nhỏ cự tuyệt bất cứ ai đến gần: “Anh đừng đụng tôi! Đừng đụng vào tôi!”

Mặc dù bị cô đánh rất đau, nhưng Hà Tửi Nghiệp không quan tâm nhưng đau đơn nhỏ này, quá tức giận lại trở nên bình tĩnh, anh cười lạnh, gắt gao đè Lâm Cảnh Nguyệt lên tường, giọng điệu ác liệt, xen lẫn lạnh lùng, thổi qua lỗ tai của cô, lại làm tổn thương lòng của cô.

“Không cho tôi đụng? Là chỉ muốn hắn đụng có phải không?” Hà Tử Nghiệp bắt được mái tóc của cô, ép cô nhìn thẳng vào mắt mình: “Nói! Hắn đã đụng những nơi nào trên người cô?”

Mái tóc bị lôi khiến da đầu đau đớn, lòng dạ cũng tan nát, Lâm Cảnh Nguyệt cắn môi, thét lên: “Nơi nào cũng đụng! Như thế nào? Có quan hệ đến anh sao?”

Nhất thời, lồng ngực Hà Tử Nghiệp kịch liệt phập phồng, thậm chí Lâm Cảnh Nguyệt còn nghe được âm thanh dư thừa của anh, biểu hiện của anh giống như dấu hiệu của một cơn bão lớn, càng yên lặng thì sức tàn phá càng nặng nề. “Hà Tử Nghiệp, là đàn ông thì nhanh buông tôi ra! Chúng ta đã chia tay rôi! Anh như vậy là đang làm gì hả? Đừng để cho tôi coi thường anh!”

“Có phải là đàn ông hay không?” Anh chợt phát ra một chuỗi tiếng cười không phù hợp, ngay sau đó âm thanh lạnh lẽo đến tận xương tủy vang lên: “Có phải đàn ông hay không cô lập tức sẽ biết!”

Vừa dứt lời, anh đã nhanh gạt bỏ áo khoát lông bên ngoài, trong sự hoảng sợ của cô tiếp tục xé nát áo nhỏ bên trong của cô.