Tỉnh lại sau giấc ngủ, trong phòng u ám mờ mịt một mảnh, cảm giác có vẻ có chỗ nào không đúng, theo bản năng nhìn xuống lồng ngực.

Cúc Tịnh Y chị đâu?

Ý thức được thiếu mất một người sau đó tôi ngồi dậy, vị trí bên cạnh đã trống rỗng, ngoài trời vẫn chưa sáng, tôi có chút buồn bực vuốt vuốt tóc, xuống giường, giẫm dép đi đếnphòng khách.

Nhà bếp có chút động tĩnh.

Tôi liếc nhìn đồng hồ, cái gì đây, bây giờ mới có hơn 4 giờ.

Đi đến phòng bếp, chỉ thấy Cúc Tịnh Y tay chân có chút luống cuống đang rán trứng gà, cạnh bên nồi còn có sữa bò nóng.

Dường như sữa bò nóng quá mức, tôi bước nhanh lên phía trước tắt lửa cầm lấy cái nồi hơi trong tay Cúc Tịnh Y.

"Có bị dầu bắn không ?" Tôi đem món trứng rán ngon lành để qua một bên, kéo nàng qua cẩn thận kiểm tra tay nàng.


Người như nàng chỉ có thể nấu nước, ngày hôm nay nghĩ như thế nào lại làm bữa sáng, rõ ràng tôi đã dặn cẩn thận để tôi làm cơm, chỉ tổ thêm phiền phức.

Nàng lắc đầu  "Không có, em làm sao sớm như thế đã dậy rồi? Chị vẫn còn chưa có làm xong bữa sáng mà ." tôi nhìn nàng tỏ vẻ không phục bật cười "Chị còn làm bữa sáng nữa sao? Thôi đi, không bị dầu bắn lên đến đầu dọa chết em là tốt lắm rồi, chị nói xem nếu như bị phỏng thì làm sao bây giờ? "

Nói xong tôi lôi kéo nàng ra khỏi bếp.

Nàng bĩu môi hừ một tiếng phản bác "Chị đã là người lớn, làm sao còn có thể cho em cái đứa nhỏ này nấu cơm cho mình. "

Tôi xoa xoa đầu nàng "Chị còn là người lớn nữa? Em cũng không phải là đứa nhỏ à? Em là có trách nhiệm như vị thành niên nha! " Tôi dùng ngón trỏ và ngón cái chống dưới cằm nói.


"Ha~ ha~! " nàng một mặt chán ghét vỗ bỏ tay tôi.

Nhìn đồng hồ một chút, cách năm giờ còn hơi sớm, tôi kéo nàng quay về phòng ngủ.

Nàng an phận nằm trong ngực tôi.

Qua một hồi lâu, nàng nhẹ nhàng mở miệng "Triệu Gia Mẫn, em đã ngủ chưa? "

Tôi nhắm hai mắt không nói lời nào.

"Triệu Gia Mẫn " nàng lại nhẹ giọng gọi.

"Triệu Gia Mẫn ngủ. " Tôi vẫn nhắm hai mắt nói.

Nàng kéo kéo góc áo tôi "Em dạy chị nấu cơm đi? "

Tôi mở mắt ra nhìn nàng, nàng một mặt chân thành nhìn tôi, tôi không khỏi cười ra tiếng, đúng, chị rất hiếu học, thế nhưng thật là có chút khó... Vì tránh đả kích nàng có lòng hiếu học, tôi lắc lắc đầu "Học cái này có gì tốt, chị phụ trách bao dưỡng em, em phụ trách làm một bảo mẫu nấu cơm cho chị, như vậy không phải là rất tốt sao. "

Nàng hừ một tiếng không cam lòng mở miệng nói  "Triệu Gia Mẫn em chính là ghét bỏ chị ! "


"Em không có! "

"Hư! " nàng bĩu môi đẩy tôi ra xoay người một bên ngủ thẳng.

Tôi cũng hừ một tiếng.

Ai thèm để ý đến chị chứ! Hư! Nếu không bận tâm chị da mặt mỏng tôi đã sớm ăn ngay nói thật, ha! Còn tức giận, tôi sẽ không hống chị, cho chị tức giận chết, lần này tôi mặc kệ như thế nào cũng sẽ không hống chị !

Tôi xoay mình ngủ, không biết qua bao lâu, dường như nghe thấy một chút thanh âm kỳ quái.

Tôi dựng thẳng tai nghe một hồi lâu.

Là Cúc Tịnh Y khóc.

Tôi theo bản năng muốn đi hống nàng, thế nhưng vừa nghĩ, không thể! Lần này mới không được đi hống nàng.

Tôi nhắm mắt lại làm bộ không nghe thấy.

Kết quả âm thanh dường như lại càng hơi lớn.

Tôi cố ý mở miệng "Ồn ào chết đi, thanh âm gì vậy! Em ngủ không được. "

Vừa dứt lời, lại không nghe thấy tiếng Cúc Tịnh Y khóc .
Tôi chuẩn bị ngủ tiếp, thế nhưng như thế nào cũng ngủ không được.

...

Không thể...

Thế nhưng...

Triệu Gia Mẫn ngươi phải ý chí kiên định...

Nhưng ...

Không thể như vậy được, không thể...

Tính toán một chút, hừ, đây là lần cuối cùng.

Tôi đứng dậy khoác lên kiện áo khoác giẫm dép đi vào thư phòng cầm cuốn sách nấu ăn trở về phòng.

Đi tới bên giường đem sách đưa tới trước mặt Cúc Tịnh Y.

Cúc Tịnh Y nhìn tôi không nói lời nào.

Tôi nhìn nàng.

Một vẻ mặt oan ức, trên mặt còn mang theo vài giọt nước mắt.

"Muốn học cũng phải rời giường. " Tôi giơ giơ quyển sách trên tay lên, nàng trầm mặc hồi lâu sau đó ngồi dậy tới đón lấy cuốn sách không nói lời nào.

Tôi tới một bên giúp nàng cầm áo khoác cho nàng khoác lên thuận tiện lấy khăn tay cho nàng lau nước mắt.

Tôi ngồi xổm trước mặt nàng, nàng thì ngoan ngoãn ngồi ở bên giường im lặng.
"Em sai rồi. " Tôi nói.

"... "

"Em thật sự sai rồi. "

"... "

"Ai nha, em sai rồi mà ~ Em không có ghét bỏ chị, chỉ là không muốn gây thêm phiền phức cho chị mà thôi. "

"Hư. "

"Chuyện này... Em trước tiên dạy chị làm sao hâm sữa bò nha " Tôi nắm tay nàng đi về nhà bếp "Kỳ thực rất đơn giản, so với nấu nước còn đơn giản hơn, chị không cần thả vào trong nồi, trực tiếp bỏ vô lò vi sóng "Keng" một lúc là ok rồi. " nói xong tôi cầm sữa bò rót vào trong chén.

"Đây, để vào trong lò vi sóng. " Tôi vừa nói vừa đem cái chén đưa cho nàng.

Nàng ngoan ngoãn sau khi nhận lấy bỏ vào trong lò vi sóng, sau đó xoắn xuýt đi theo : đè cái nút bấm kia, tôi nắm tay nàng hướng dẫn  "Ừ... Tiếp đó: bấm cái nút nóng ở giữa sau đó hâm nóng hai phút là đượcrồi. "

"Đơn giản như vậy sao? " nàng đột nhiên ngẩng đầu hỏi.
Tôi sờ sờ đầu nàng "Đúng, Cúc lão sư của tôi. "

"Hừ!"

Ngay sau đó, Cúc Tịnh Y ngoại trừ nấu nước ra lại biết thêm skill sữa bò nóng.

--------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

Ngày hôm nay Cúc Tịnh Y dường như lại có gì đó không đúng.

Nghe nói nàng sang lớp 2 trung học dự giờ một tiết.

Lớp 2 trung học... ?

Dường như có chút quen thuộc.

A, đúng, nghe nói Dịch Gia Ái và Cung Thi Kỳ học lớp 2 trung học.

Chỉ là Cúc Tịnh Y tại sao không vui đây?

Thời gian bữa trưa, tôi đi tìm Cúc Tịnh Y, Cúc Tịnh Y nói nàng cùng Lý lão sư và Hoàng lão sư có hẹn, tôi ý vị sâu xa khuyên : "Chị làm gì lại đi tham gia trò vui đây, hai người bọn họ đi ăn là tốt rồi, chị tham gia làm gì chứ! "

Cúc Tịnh Y hừ một tiếng rồi nói "Em quản chị sao? Tự em đi ăn đi, chị cùng các đồng nghiệp đi sau. "
Nói xong Cúc Tịnh Y đi luôn, tôi có chút kỳ quái đi tìm Dịch Gia Ái và Cung Thi Kỳ cùng các em ấy đi căng tin.

Tìm vị trí một góc ngồi xuống.

Tôi từ tốn bới cơm cho Gia Ái, Cung Thi Kỳ đi WC.

Kết quả thật khéo léo lại đụng phải Cúc Tịnh Y.

Cũng không biết Cúc Tịnh Y tới làm gì, Dịch Gia Ái giơ hai cái khay quay về phía Cúc Tịnh Y gọi "Lão sư hảo. " Tôi cũng gọi theo, Cúc Tịnh Y nhìn tôi và gia Ái một chút sau đó nhìn hai cái khay trong tay Dịch Gia Ái nói một câu "Sức ăn thật lớn " nói xong còn nhìn về phía tôi nói thêm " Ánh mắt em thật không sai đó nha! " sau đó cái khuôn mặt kia biến mất .

Tôi mặt dấu chấm hỏi nhìn Dịch Gia Ái, Dịch Gia Ái cũng nhíu mày nói không biết.

Chúng tôi trở lại chỗ ngồi, Cung Thi Kỳ cũng tới, tôi bắt đầu hỏi bọn họ một chút chuyện.

Dịch Gia Ái nói "Không có chuyện gì hết, Cúc lão sư rất tốt, còn để em lên trả câu hỏi. "
Cung Thi Kỳ nuốt xuống cơm trong miệng nói "Không đúng... Trước đó Cúc lão sư rất tốt, chỉ là hỏi cậu ấy thật giống như có gì đó không đúng. "

"Cô ấy hỏi cái gì vậy? "

Dịch Gia Ái suy nghĩ một chút nói "Cô hỏi nếu cho chúng em một triệu tệ thì muốn làm gì. "

Cung Thi Kỳ gật đầu "Đúng đúng đúng, chính là cái này, sau đó trong lớp cậu ấy ồn ào nói muốn mua chị. "

Mua tôi?

Tôi dường như đã rõ ràng chuyện này...

Chuyện tiểu học muội Dịch Gia Ái mê luyến tôi đại khái toàn bộ trường trung học mọi người đều biết.

"Sau đó cậu ấy còn một mặt thẹn thùng, cậu muốn như thế nào nữa? Sẽ không phản bác sao? Cậu sẽ không nói cậu muốn mua mình đi không phải mua Triệu Gia Mẫn nha. " Cung Thi Kỳ một mặt biểu cảm ghen tuông .

"Ai da, mình lúc đó bối rối, cục cưng, mình sai rồi mà. " Dịch Gia Ái kéo kéo quần áo Cung Thi Kỳ.
"Sau đó Cúc lão sư có nói cái gì nữa không? " Tôi hỏi.

"Cô nói Triệu Gia Mẫn há lại có thể dùng tiền mua về được. " Dịch Gia Ái nói.

Tôi nhíu mày.

Hóa ra là như vậy.

Tôi tùy tiện ăn chút sau nói có việc đi trước.

Rời đi căng tin tôi đi tới văn phòng tìm Cúc Tịnh Y, vừa gõ số điện thoại của nàng vừa cười nhạo nàng ấu trĩ ghen ăn tức ở như thế quả thực chính là ngạo kiều.

Cuộc gọi được kết nối.

〔 Alo, thân ái Cúc lão sư, ngài cơm nước xong chưa? 〕

〔 Ừ. 〕

〔 vậy ngài hiện tại có rảnh không? Em, học sinh của ngài có việc tìm ngài. 〕

〔 không. 〕

〔 tốt lắm, vậy em hiện tại đi tìm ngài. 〕

〔 không. 〕

〔 được, em đã đến cửa phòng làm việc của ngài. 〕

Nói xong, tôi cúp điện thoại gõ gõ cửa sau không thấy trả lời tức thì đi vào.

Cúc Tịnh Y đang soi tôi vừa bước vào, tôi xoay người tìm chỗ ngồi ở sát vách cạnh Tằng lão sư.
Dừng, Cúc Tịnh Y chị làm sao ấu trĩ như thế đây.

Tôi lấy bài thi ngữ văn ra chuẩn bị kỹ càng đi tới.

"Cúc lão sư hảo, Tằng lão sư hảo. "

"Ừm. " Cúc Tịnh Y đáp lời không quay đầu.

"Sao rồi bạn nhỏ? " Tằng Diễm Phân đúng thật là nhiệt tình.

Tôi cầm bài thi đưa tới trước mặt Cúc Tịnh Y "Cúc lão sư, cô nói cho em một lần ý nghĩa ngôn từ bài văn này đi, em nghe không hiểu, cô nói nghe không hiểu có thể tới tìm cô mà. " Tôi cười nói.

Cúc Tịnh Y quay đầu "Bây giờ tôi rất bận, để Tằng lão sư nói với em một chút đi, cô ấy thế nhưng là đặc cấp lão sư. "

"Cái gì đó, tiểu Cúc, đây là học sinh của cô mà, tôi muốn đi tìm Trương Xoa Xoa, em ấy cũng cần chuẩn bị bài học. " nói xong Tằng Diễm Phân chạy ra cửa.

Cúc Tịnh Y tiếp nhận bài thi của tôi bắt đầu phiên dịch cho tôi.
Tôi sáp lại gần chút.

Cúc Tịnh Y đẩy tôi ra "Bạn học Triệu Gia Mẫn, xin bạn giữ khoảng cách với lão sư một chút . "

Tôi bĩu môi nhỏ giọng nói "Chị ngày hôm qua ở trên giường không phải nói như vậy. "

"Triệu Gia Mẫn! " nàng cầm bài thi vỗ xuống đầu tôi "Chú ý nghe cho tôi. "

"Nghe. Nghe. Nghe. " Tôi im lặng thế nhưng cũng không có nghe Cúc Tịnh Y đang nói cái gì, kỳ thực cái này tôi đã sớm biết, ở nhà Cúc Tịnh Y đã nói cho tôi nghe một lần.

Tôi nhìn một chút xem xung quanh có người nào không, tại thời gian bữa trưa không có lão sư nào, hơn nữa nơi đây vốn là gian cuối cùng của văn phòng vì lẽ đó lão sư không nhiều lắm, chỉ còn lại Phùng lão sư dạy mỹ thuật còn cuộn chân ngồi ở bên kia, trên tai mang headphone xem drama.

Kết quả không bao lâu Lục bảo vệ tìm tới cô ấy.

"Phùng Tân Đóa, cưng không ăn cơm làm gì chứ? Cái gì cũng không bằng đồ còn nóng, nhanh cùng mình đi ăn cơm " Lục Đình đi tơi cầm lấy tay Phùng lão sư .
Phùng lão sư không phục làm nũng "Đóa Đóa còn chưa muốn ăn cơm. "

"Không được, cưng không ăn cơm thì không cho xem drama. "

"Không. "

"Vậy cưng đem điện thoại đưa đây. "

"Không, Đóa Đóa xem xong này tập sẽ đi ăn cơm. "

"Cưng nói một chút xem cận thị bao nhiêu độ rồi? Mỗi ngày đều xem điện thoại, đưa điện thoại cho mình. "

"Không , Đóa Đóa không đưa. "

"Phùng Tân Đóa, cưng cũng không còn nhỏ nữa còn làm nũng với mình? "

"Đóa Đóa không có làm nũng, Đóa Đóa nói chuyện vốn là như vậy. "

"Nhanh lên một chút, đi ăn cơm. "

"Được rồi được rồi, Đóa Đóa biết rồi, bây giờ Đóa Đóa sẽ đi ăn cơm. "

Chờ hai cái vai hề vừa đi tôi đoạt lấy bài thi trong tay Cúc Tịnh Y chất vấn "Chị tức cái gì ? "

Cúc Tịnh Y bĩu môi nói "Không có, em làm sao không đi cùng thân ái tiểu học muội của em ăn cơm đi? "
" Thân ái tiểu học muội của em cùng lão công của em ấy Cung Thi Kỳ đi chơi rồi. "

Cúc Tịnh Y vẻ mặt vô cùng bát quái nhìn tôi "Em nói... Cung Thi Kỳ cùng Dịch Gia Ái? "

Tôi cười gật đầu.

Cúc Tịnh Y nhíu mày, một mặt ý vị sâu xa "Thật giống. "

"Giống cái gì? "

"Một đôi vợ chồng ." Cúc Tịnh Y cười nói.

Tôi trước liếc mắt một cái sau hỏi "Vậy bây giờ chị còn ghen không? "

"Nếu lần sau em lại đi câu dẫn tiểu học muội chị sẽ không tha cho em. " Cúc Tịnh Y sát vào tai tôi nói.

Tôi bảo hộ cái tai của mình "A a a, em không có em không có, đau chết, Cúc Tịnh Y chị mau buông tay, lão sư đánh học sinh, lão bà đánh lão công rồi. "

Nàng hừ một tiếng sau đó buông tai tôi ra .

Hừ, Cúc Tịnh Y, đồ ngạo kiều chết tiệt.