Sáng sớm ngày thứ hai, Lâm Cảnh Nguyệt cùng Hà Tử Nghiệp mang theo túi lớn túi nhỏ bước lên máy bay về nhà, dọc theo đường đi, Hà Tử Nghiệp vô cùng bình tĩnh, yên lặng ngồi trên ghế không nói một lời, chỉ lo nhắm mắt dưỡng thần, nhìn anh như vậy khiến trong lòng Lâm Cảnh Nguyệt thán phục không dứt, đây mới gọi là tư cách cao quý a!

Nhưng mà trong lòng Hà Tử Nghiệp còn lâu mới có biểu hiện bình tĩnh như trên mặt, anh đã khẩn trương đến cứng ngắc cả người, dường như chỉ cần đụng một cái sẽ ngã bể, lòng bàn tay cũng ướt đẫm mồ hôi, đối với cuộc gặp gỡ sắp tới trong tim anh một chút ổn định cũng không có, trước nói về tính tình của anh thì cũng không nhất định người lớn phải thích, chỉ với việc anh lớn hơn cô gái nhỏ kia gần mười tuổi cũng đã khiến anh cảm thấy muốn vượt qua cuộc kiểm tra này có chút khó khăn.

Hà Tử Nghiệp xoa xoa thái dương có chút đau, xách hành lý theo Lâm Cảnh Nguyệt bước xuống máy bay, mặc kệ như thế nào, đi một bước tính một bước vậy!

Nhà Lâm Cảnh Nguyệt so với tưởng tượng của anh cũng không khác lắm, là một gia đình bình thường, lại mang không khí ấm áp. Một khắc khi vào cửa, anh hít một hơi thật sâu, thậm chí ép bản thân nặn ra một tia “thân thiết” khi mỉm cười, cha Lâm mẹ Lâm dường như là không kịp đợi vọt nhanh tới cửa bắt đầu quan sát “bé trai” mà con gái mang về. Ấn tượng ban đầu là “đứa nhỏ” này quá già, nhìn lần thứ hai lại cảm thấy ngoại hình của “đứa nhỏ” này cũng không tệ, nhìn lần thứ ba thì lại cảm thấy khí thế quá lớn, Cảnh Nguyệt nhà bọn họ thật sự có thể khống chế một người như vậy sao?

“Bác trai bác gái khỏe.” Hà Tử Nghiệp hướng hai người đang quan sát mình chào hỏi, thuận tiện đem vật cầm trên tay đặt xuống ở trên đất.

“A, tốt tốt.” mẹ Lâm vui mừng cười đến không ngậm được miệng, vỗ bả vai Hà Tử Nghiệp đem anh dẫn vào nhà: “Tới đây thì cứ xem như là nhà mình, không cần quá gò bó. Đến, Cảnh Nguyệt, tới đầy cùng…đúng rồi, cháu tên gì?” mẹ Lâm có chút xấu hổ, cư nhiên lại quên hỏi tên người ta.

“Bác gái, cháu tên là Hà Tử Nghiệp .” Hà Tử Nghiệp nắm chặt tay Lâm Cảnh Nguyệt trả lời đâu ra đấy.

“Đứa bé ngoan, đi đến phòng Cảnh Nguyệt chơi đi, một lát ăn cơm sẽ gọi hai đứa.” mẹ Lâm phất tay đuổi người, nhìn Hà Tử Nghiệp cao lớn rắn rỏi cười đến híp mắt, đứa nhỏ này không tệ, không sử dụng mánh lới cũng không quá cung phụng nghênh đón, nhân phẩm tốt, Cảnh Nguyệt nhà bọn họ thật tinh mắt!

“Mẹ, con giúp mẹ nấu cơm.” Lâm Cảnh Nguyệt không thuận theo, mình thật khó mới có thể trở về một lần sao có thể để cha mẹ hầu hạ mình, nói xong liền muốn đứng dậy vào nhà bếp.

“Con bé này sao lại không hiểu chuyện vậy chứ, tới bồi tiểu Hà ! Ttrong nhà bếp cũng không cần dùng đến cô!” mẹ Lâm trợn mắt nhìn Lâm Cảnh Nguyệt một cái, sau đó muốn vào bếp.

“ Để Cảnh Nguyệt phụ làm cơm, tôi sẽ ở cùng với Tiểu Hà.” Vừa lúc đó cha Lâm mở miệng, ánh mắt Hà Tử Nghiệp ngưng lại, sống lưng không tự giác mà ưỡn thẳng lên.

“Ông già…” mẹ Lâm còn muốn nói liền bị cha Lâm cắt đứt: “Được rồi, được rồi, đi làm cơm đi, hai người chúng tôi nói chuyện một lát.” Nói xong liền kéo Hà Tử Nghiệp đến bên cạnh, mẹ Lâm đành mang theo Lâm Cảnh Nguyệt vào nhà bếp.

“Cháu nói một chút về mình đi.” Cha Lâm không chút khách khí đi thẳng vào vấn đề, đây chính là người con gái chọn, ông phải thẩm tra thật tốt.

Hà Tử Nghiệp vừa muốn mở miệng liền thấy cha Lâm đưa bàn tay vào trong túi giống như muốn lấy thuốc, anh vội vàng từ trong túi mình lấy ra bao thuốc lá rút một điếu và đốt cho ông. Cha Lâm hít một hơi thuốc do con rể đốt, trong lòng tăng thêm cho Hà Tử Nghiệp một phân số điểm, không tệ, rất biết chuyện.

“Nhà cháu ở thành phố A, năm nay 32 tuổi, ba mẹ đã về hưu, không có anh em khác. Công việc bây giờ có thể nuôi sống hai người chúng con.”

“Khoan đã nào…!” Trong tai cha Lâm trừ câu năm nay 32 tuổi thì cái khác đều không nghe thấy, ông không thể tưởng tượng nổi nhìn Hà Tử Nghiệp : “Anh nói anh 32 tuổi?”

Hà Tử Nghiệp mấp máy môi, quả đấm cũng nắm chặt lại một chút: “Vâng.”

“Có lớn một chút a!” cha Lâm thì thầm, so với Cảnh Nguyệt nhà ông lớn hơn 9 tuổi! Nhưng nếu người có gia cảnh tốt thì cũng không có vấn đề gì: “Làm việc ở đâu?”

“Cùng công ty với Cảnh Nguyệt ạ.”

Dường như từng nghe con gái nói công ty bọn họ rất tốt, nhìn đứa bé này cũng không giống với nhân viên tầng dưới chót, cửa công việc này cho qua.

Sau đó cũng không có gì là không thể hỏi nữa rồi, gia cảnh hay là ông hỏi con gái mình thì tốt hơn, dù sao đây cũng là lần đầu tiên người ta tới nhà, ông cũng không nên tùy tiện ra sức giày vò người ta.

“Biết uống rượu không?” cha Lâm chuyển đề tài.

“Dạ có.” Hà Tử Nghiệp gật đầu một cái, anh uống rượu còn chưa từng say bao giờ!

“Không tệ không tệ!” cuối cùng trên mặt cha Lâm cũng nở một nụ cười: “Đi, đi với bác xuống lầu mua rượu, buổi trưa hôm nay hai bác cháu phải cùng uống một bữa!” Nói xong cha Lâm liền muốn đứng dậy ra ngoài.

“Bác trai, cháu có mang rượu từ thành phố A tới, không cần phải mua.” Hà Tử Nghiệp vội vàng ngăn cha Lâm lại.

“Sao? ở đâu, rượu gì, cho bác nhìn một chút!” cha Lâm vừa nghe rượu tới tinh thần liền khác cũng không đoái hoái tới cái giá của cha vợ, lôi kéo Hà Tử Nghiệp đi xem rượu, Hà Tử Nghiệp cuối cùng cũng có thể thở phào một hơi trong lòng, như vậy cũng có thể miễn miễn cưỡng cưỡng vượt qua.

Bởi vì công lao của rượu, cha Lâm đối với Hà Tử Nghiệp thiện cảm không chỉ tăng lên một tầng, ở trong lòng cha Lâm, người hiểu rượu, biết uống rượu đều không quá kém, vì vậy, trên bàn cơm, cha Lâm đối với Hà Tử Nghiệp thái độ quả thật so con gái mình còn thân hơn, Lâm Cảnh Nguyệt nhìn mà trợn mắt há mồm, không biết Hà Tử Nghiệp đã cho cha mình loại canh bổ gì. Đã có rượu, lại có người bồi, cha Lâm tự nhiên muốn lôi kéo Hà Tử Nghiệp liều mạng uống, cuối cùng hai người uống đến ngã trái ngã phải, nhất là cha Lâm, đến lời nói cũng không lưu loát vẫn còn ôm chai rượu không thả. Mà bên này, Hà Tử Nghiệp vẫn tốt hơn một chút, trừ việc dựa vào người Lâm Cảnh Nguyệt cũng không làm ra hành động gì thất thường, thật khiến Lâm Cảnh Nguyệt thở phào nhẹ nhõm.

Hai người này đã say đến bộ dáng này, dĩ nhiên không thể tiếp tục ở chung một chỗ, vì vậy Lâm Cảnh Nguyệt cùng mẹ Lâm mỗi người đỡ một người vào phòng. Bên này, Lâm Cảnh Nguyệt vừa đem cửa phòng ngủ đóng lại, chỉ thấy người vốn đi bộ cũng xiêu xiêu vẹo vẹo chợt tránh khỏi tay cô ngồi ở trên giường, sống lưng thẳng tắp, ánh mắt thanh tỉnh. Lâm Cảnh Nguyệt trợn to hai mắt chỉ vào Hà Tử Nghiệp : “Anh…anh không có say?”

“Dĩ nhiên không có say.” Hà Tử Nghiệp nhếch môi, đem cô kéo đến ngồi trên chân mình, dán bên tai cô thổi khí: “Cũng không nhìn xem chồng em là ai.”

“Vậy sao anh lại giả bộ say?” Lâm Cảnh Nguyệt không hiểu.

“Cô bé ngốc!” Hà Tử Nghiệp gõ gõ cái trán bóng của cô: “ cho cha chút mặt mũi thôi! Nếu để cha biết ngay cả con rể cũng uống không lại nhất định sẽ giận dỗi đấy!” Hà Tử Nghiệp liếc thôi cũng biết cha Lâm là người yêu rượu như mạng, người như vậy khẳng định ở phương diện uống rượu sẽ rất tự phụ, nếu để ông biết uống rượu thua bởi anh nhất định sẽ không thoải mái trong lòng, vì để cha vợ vui lòng, Hà Tử Nghiệp đương nhiên sẽ phải tác thành cho ông!

“Không ngờ anh lại có tâm nhãn như vậy a!” Lâm Cảnh Nguyệt bĩu môi: “Còn nữa, không cần mở miệng đã gọi cha, đó là cha em!”

“Sớm muộn gì cũng đều là cha!” Hà Tử Nghiệp nheo mắt hôn lên môi cô một hớp, tay cũng không quy cũ dao động trên người cô: “Nguyệt Nha Nhi nói có đúng không?”

“Tránh ra, thúi chết!” Lâm Cảnh Nguyệt đỏ mặt, đem đầu anh đẩy ra, mùi rượu nồng quá, hun cô đến váng đầu.

“ghét bỏ anh?” Hà Tử Nghiệp nhíu mày, nhếch miệng nở một nụ cười nguy hiểm: “một lát nữa sẽ hết thúi!”

“Ưhm…” cái ót Lâm Cảnh Nguyệt bị bàn tay anh giữ chặt, thê snaof cũng trốn không thoát, chỉ có thể nhắm mắt mặc anh càn rỡ.

“Còn thúi?” Hà Tử Nghiệp cong tay vuốt ve khuôn mặt nhỏ của cô, híp mắt hỏi.

Lâm Cảnh Nguyệt vội vàng lắc đầu: “Không thúi, không thúi!” người thức thời mới là tuấn kiệt! “Cái này còn được!” Hà Tử Nghiệp ôm cô, cằm chống trên bả vai thon gầy, âm thanh từ tính trầm ấm truyền vào lỗ tai cô: “Cảnh Nguyệt, chúng ta kết hôn có được hay không? Nhanh gả cho anh đi! Chúng ta cùng nhau đến trọn đời!”

Đây chính là lời cầu hôn của người đàn ông, Không có lời ngon tiếng ngọt, không có hoa tươi, cũng không có nhẫn kim cương, chỉ có một câu cam kết: Chúng ta cùng nhau đến trọn đời. Mắt Lâm Cảnh Nguyệt có chút ướt, nhưng vẫn hất cằm, xoay người dùng ngón tay chỉ chỉ lồng ngực bền chặt của anh: “Chỉ như vậy mà muốn đem em lấy về nhà? Hừ!”

“Vậy em còn muốn như thế nào?” Hà Tử Nghiệp tự hỏi, anh đang nói tới lời nghe cảm động nhất, tại sao cô gái nhỏ này lại không kích động mà ôm lấy anh gật đầu nói”được” chứ?

Lâm Cảnh Nguyệt thiếu chút nữa phun máu, cô muốn như thế nào? Cầu hôn có dạng này sao? Quả thật chỉ giống như đang nói chuyện phiếm bình thường, chẳng lẽ anh cho rằng chỉ đơn giản như vậy cô liền đem mình bán đi sao? “Suy nghĩ thật kỹ nha, không để em hài lòng em sẽ không đồng ý!” Lâm Cảnh Nguyệt cười híp mắt sờ sờ đầu Hà Tử Nghiệp nói.

Nghe vậy, chân mày Hà Tử Nghiệp nhíu lại thật chặt: “Cảnh Nguyệt…”

“Ồ, không có thương lượng!” Lâm Cảnh Nguyệt cho dù thế nào cũng không nhả: “Ngủ trước một chút đi, mới vừa uống rượu xong, nếu không sẽ nhức đầu.” Nói xong, cô nhảy ra khỏi ngực anh: “Em đi tìm mẹ, anh nên ngủ đi!”

Cô nhóc cứ như vậy chạy đi, Hà Tử Nghiệp day day thái dương, thay áo ngủ nằm lên giường, anh làm sao ngủ được chứ, vợ còn chưa chiếm được vào tay đâu! Nhưng không biết là do tác dụng của rượu hay là do tối hôm qua ngủ không ngon, không lâu anh đã ngủ mất rồi, đợi đến khi Lâm Cảnh Nguyệt đánh thức anh thì đã đến bữa cơm tối.

Vì buổi trưa uống quá nhiều, lúc ăn cơm tối cha Lâm cũng không kêu uống nữa, một nhà yên lặng ăn xong cơm tối liền trở về phòng của mình. Cha mẹ Lâm cũng đồng ý với hành động ngủ một phòng của Lâm Cảnh Nguyệt và Hà Tử Nghiệp dù sao con cái cũng đã lớn, bọn họ cũng có thể buông tay ra rồi.

Buổi chiều Hà Tử Nghiệp ngủ quá nhiều, lúc này tất nhiên không ngủ được, ôm cô gái nhỏ trong ngực, mùi thơm cơ thể không khỏi có chút ngứa ngáy trong lòng, nhưng nói sao cũng không thể thực hiện. Nhà Lâm Cảnh Nguyệt phòng ốc có chút cũ, chất lượng cách âm mặc dù không quá kém, nhưng tuyệt đối là không được, nếu bọn họ bên này xảy ra động tĩnh gì khiến cha mẹ cô nghe được, cô làm gì còn mặt mũi gặp người.

Nhưng cây gậy phía dưới Hà Tử Nghiệp lại nóng rực đặt bên hông của cô, tiếng thở dốc bên tai cũng ngày càng nặng nề, cô cơ bản không thể coi thường, huống chi cô cũng không đành lòng để cho anh cứ kìm nén như vậy, không thể làm gì khác hơn là dùng miệng tay cùng sử dụng, cuối cùng để cho anh phóng ra ngoài.

Sau đó, Hà Tử Nghiệp ôm cô, mặt thỏa mãn, còn Lâm Cảnh Nguyệt lại vỗ ngực liên tục trong lòng, làm sao lại thỏa hiệp như vậy chứ! Nén cũng không nghẹn chết, cô chính là quá mềm lòng mới luôn bị người này khi dễ! Đầy tớ mà! Con đường trở mình thật gian nan a!