Gặp Lại Sau Ly Hôn

Chương50: "Thẩm Diễm, em vẫn không biết tôi muốn gì hay tôi quan tâm cái gì."



Thẩm Diễm vào bếp nấu ăn, Bánh Đậu một mình lục tung hết đồ chơi của cậu trong phòng ngủ, cậu vui vẻ cầm đồ chơi xuống bếp hỏi ý kiến ​​của Thẩm Diễm.

Thẩm Diễm thỉnh thoảng cho cậu bé vài câu nhận xét, sau đó quay đầu tập trung nấu ăn, lúc này trong đầu Bánh Đậu đã tràn đầy ý nghĩ "Con muốn gặp ba", cũng không để ý đến vẻ mặt lơ đãng của Thẩm Diễm.

Thẩm Diễm đã cắt trúng ngón tay trỏ khi đang cắt rau trong bếp, cô lướt ngón tay dưới vòi nước lạnh, đi đến phòng khách để lấy băng cá nhân, trong lúc đó cô nghe thấy đứa trẻ lẩm bẩm một mình, hiển nhiên là rất vui.

Thẩm Diễm mím môi quay lại phòng bếp với vẻ mặt chán nản.

Bữa tối được Thẩm Diễm nấu rất cầu kỳ tốn rất nhiều thời gian, các món ăn được bày lên bàn đã đầy ắp.

Bánh Đậu ngồi trên ghế ôm Transformers, ngơ ngác nói: "Mẹ ơi, ba có về không? Đã nhiều ngày rồi ..."


Thẩm Diễm sững người một lúc, sau đó cười nói: "Không có, hôm nay ba con sẽ không đến đây."

Bánh Đậu lập tức hỏi: "Khi nào thì ba đến?" Cậu nhìn thấy vẻ mặt của Thẩm Diễm, vội vàng rụt đầu lại, lo lắng giải thích, "Bánh Đậu không nhớ ba lắm, chỉ cần nhìn một chút là được. Trong lòng con, mẹ chính là quan trọng nhất."

Những lời nói ngọt ngào khiến Thẩm Diễm cảm thấy bớt buồn và nhẹ nhõm, con trai của cô thật ngoan ngoãn và hiểu chuyện...

Thẩm Diễm cầm đũa lên, nhìn trên bàn đầy những món ăn thịnh soạn, nhẹ giọng nói: "Sắp tới, ba sẽ tới tìm Bánh Đậu."

Bánh Đậu gật đầu, đây là lần đầu tiên Thẩm Diễm chính thức nói về chủ đề "Ba" với cậu. Cô vẫn nói rằng ba sẽ đến thăm cậu. Bánh Đậu cảm thấy rất vui. Thẩm Diễm nhìn thấy sự vất vả của đứa trẻ, khó kìm được nước mắt, quay lưng hít sâu vài cái rồi mới dợm bước đi.


Bánh Đậu nghi ngờ nhìn cô, Thẩm Diễm cười với cậu, không nói lời nào, gắp món sườn heo om yêu thích của đứa trẻ vào bát của con trai: "Đừng chỉ ăn rau, ăn thêm một ít thịt đi."

Trước đây, Thẩm Diễm luôn nói: "Đừng chỉ ăn thịt, ăn nhiều rau hơn."

Bánh Đậ suy nghĩ một chút, cảm thấy không có gì khác biệt nên cũng không quan tâm, cười ngốc nghếch nhìn Thẩm Diễm, Thẩm Diễm lấy khăn giấy lau khóe miệng, khẽ thở dài.

Bánh Đậu ngoan ngoãn ăn cả rau lẫn thịt, còn kêu Thẩm Diễm múc cho cậu bát canh mà bình thường cậu bé không thích uống, vui vẻ cầm lấy thìa, thở phì phò.

Thẩm Diễm ăn rất ít, không có cảm giác ngon miệng, cô đặt đũa xuống, chăm chú nhìn đứa trẻ ăn.

Thấy mẹ dừng đũa, Bánh Đậu nói: "Mẹ, mẹ ăn xong chưa?"

Thẩm Diễm gật đầu: "Thôi, mẹ ăn no rồi, con tự ăn đi, không cần vội, mẹ đang đợi con."


Bánh Đậu dạ một tiếng, cúi đầu vui vẻ ăn uống, thỉnh thoảng cầm thìa nhỏ run rẩy đút cho Thẩm Diễm một ngụm, Thẩm Diễm ngoan ngoãn mở miệng ăn, Bánh Đậu cười khúc khích, khóe miệng Thẩm Diễm mỉm cười, dịu dàng nhìn cậu.

"Mẹ ơi, mẹ có thể cho con biết ba trông như thế nào không?"

Thẩm Diễm sửng sốt, Bánh Đậu nói: "Con sợ là sẽ không nhận ra ba."

Sợ không nhận ra ba, sợ rằng ba sẽ tức giận?

Thẩm Diễm sinh ra đứa nhỏ, nuôi nó năm năm, sao có thể không hiểu được suy nghĩ cẩn thận của đứa trẻ.

Thẩm Diễm cụp mắt xuống nói: "Con có đôi mắt giống hệt của ba, to, sáng và rất đẹp. Chiếc mũi của ông ấy ... cũng rất thẳng, mái tóc ba con đen và cứng, tóm lại, ba con rất đẹp trai."

Đôi mắt của Bánh Đậu sáng lên đầy vẻ thích thú: "Ba đẹp trai quá nhỉ? Con lớn lên cũng sẽ đẹp trai thế à?"
Thẩm Diễm gật đầu nói: "Ừ, hẳn là con rất giống ba hồi nhỏ đấy."

"Mẹ cũng rất đẹp, mẹ là người mẹ đẹp nhất trên thế giới".

Thẩm Diễm bĩu môi cười nói: "Tốt, mẹ rất thích nghe."

Thấy cô vẫn như trước, Bánh Đậu bỏ thìa xuống, chạy tới ôm cô, Thẩm Diễm cúi người ôm con vào lòng, vuốt ve cái mũi nhỏ của cậu, nói: "Sao thế?"

Bánh Đậu ngượng ngùng né tránh và nói, "Đừng ..."

Thẩm Diễm chọc vào cái mũi nhỏ, trán, má, nách ... Bánh Đậu cười xém chút nữa té xỉu.

Thẩm Diễm vội vàng đỡ lấy, cười hỏi: "Con có gì muốn hỏi thì hỏi bây giờ, hết thời hạn mẹ sẽ không trả lời đâu đấy."

Bánh Đậ ngừng cười, nghiêm túc suy nghĩ.

Ngay khi làm ra vẻ mặt như vậy, sắc mặt của cậu giống như Cố Thừa Minh phiên bản thu nhỏ. Thẩm Diễm bình tĩnh lại, thấy thằng bé đã nở nụ cười tám răng chuẩn mực, liền tò mò hỏi: "Ba con làm nghề gì? Có tốt bụng không? Ba của Tráng Tráng rất tốt, có thể giúp đánh kẻ xấu ... "
Thẩm Diễm nói: "Là cảnh sát."

"Đúng vậy"

Thẩm Diễm nhẹ giọng nói: "Ba của Bánh Đậu không phải cảnh sát, không phải luật sư ... ừm, là ... doanh nhân"

Bánh Đậu ngây người: "Doanh nhân là gì?"

Thẩm Diễm không biết nên giải thích như thế nào, nói: "Cũng là một nghề, tuy rằng không mạnh bằng cảnh sát, nhưng có thể cho con một môi trường sống và giáo dục cao cấp. Con không cần phải làm việc vất vả như mẹ, con có thể có cuộc sống tốt hơn bây giờ rất nhiều."

Lần này Bánh Đậu đã nắm bắt một cách nhạy bén những từ "ông ấy có thể" và "gia đình của ông ấy", thằng bé nói một cách hơi bối rối: "Ba ... với mẹ?"

Thẩm Diễm sững sờ, Bánh Đậu bối rối nói: "Ba ở đây, chúng ta ở chung với ba được không? Giống như nhà Tráng Tráng, mẹ có thể sinh một em gái cho con."

Thẩm Diễm đầu tiên là ngẩn ra, sau đó im lặng.
Bánh Đậu nghiêng đầu suy nghĩ một hồi rồi nói: "Thực ra thì em trai cũng không sao, nhưng em gái thì dễ thương hơn."

Nói xong, cậu mở to mắt mong đợi nhìn Thẩm Diễm, đôi mắt này rất giống Cố Thừa Minh, Thẩm Diễm lúc này không thể nhìn thẳng, cô quay mặt đi nói: "Mẹ..."

Bánh Đậu chớp mắt, Thẩm Diễm nhắm mắt lại, lại mở ra, mệt mỏi nói: "Đều là việc của người lớn, con không cần phải lo lắng."

Doubao bĩu môi nói "ồ" trong thất vọng, nhưng trong lòng hiểu được, khi ba cậu trở về, ba và mẹ sẽ sống cùng với cậu.

Bánh Đậu không quan tâm đến giọng điệu vừa rồi của Thẩm Diễm, vui vẻ nhảy ra khỏi lòng Thẩm Diễm và nói: "Khi nào ba đến, mẹ phải báo trước cho con biết nhé. Con đã chuẩn bị sẵn sàng để gặp ba rồi. Nếu con đang ngủ, mẹ phải nhớ đánh thức con."

Thẩm Diễm nhẹ gật đầu
"Vậy con đi chọn quà cho ba, mẹ đã vất vả rồi, Bánh Đậu yêu mẹ, muah."

Cậu thổi một nụ hôn, Thẩm Diễm tiếp nhận, nhìn nhóc con đang nhảy cẫng lên chạy vào phòng ngủ nhỏ, tiếp theo là tiếng đồ chơi vang lên.

Bữa tối làm rất nhiều, cô và Bánh Đậu cũng không ăn được bao nhiêu, còn thừa rất nhiều, Thẩm Diễm phân loại rau cho vào tủ lạnh, sau đó rửa sạch bộ đồ ăn và đũa, đến lúc làm xong quay ra thì Bánh Đậu đã ngủ quên trên thảm.

Thẩm Diễm ngẩng đầu, đã chín giờ.

Cô ngồi xổm xuống nhẹ nhàng bế Bánh Đậu lên, một tay Bánh Đậu đang ôm một con búp bê nhỏ do Cố Thừa Minh tặng, Bánh Đậu rất thích nó, thường xuyên cho nó vào cặp sách rồi mang đi nhà trẻ.

Thẩm Diễm lại đặt đứa trẻ xuống, nhẹ nhàng mở tay ra định lấy con búp bê nhưng không ngờ chiếc Bánh Đậu lại ôm chặt lấy Thẩm Diễm, động tác lớn hơn, ậm ừ như sắp tỉnh lại.
Thẩm Diễm không dám động vàonữa, trong tình huống này, cô thà rằng để thằng bé ngủ.

Thẩm Diễm đắp chăn cho nó, ngơ ngác ngồi ở bên giường, một lúc saucô mới đứng dậy, bật đèn điều chỉnh ở mức tối nhất rồi mở cửa đi ra ngoài.

Trong phòng nóng nhưng cô lại thấy lạnh.

Thẩm Diễm đi tới đi lui trong phòng khách hai lần, cuối cùng trầm mặc ngồi xuống sô pha, cầm điện thoại di động lên hỏi phụ huynh học sinh mấy ngày qua xin nghỉ phép.

Sau cuộc điện thoại, cô ở trên sô pha, ánh mắt không tập trung, đầu óc rối bời, mở danh bạ điện thoại, bấm vào cột Tần Tiêu, thử bấm mấy lần, nhưng cuối cùng vẫn phải bỏ cuộc.

Thẩm Diễm thấy bất lực, nhưng cô không có hối hận. C chỉ hối hận vì đã không gặp người đàn ông này sớm hơn, trước khi chị gái cô gặp anh.

Đồng hồ dần dần chỉ đến mười hai giờ nhưng Thẩm Diễm vẫn chưa ngủ, nhà bọn họ nhỏ, trong phòng khách có thể nghe thấy tiếng thở đều đều của Bánh Đậu, thế giới của đứa trẻ trong sáng không có tạp chất, nhưng ở trong trường mẫu giáo bị những đứa trẻ khác cười nhạo. Thằng bé có cha, và cha nó cũng rất tốt, nhưng ...
Thẩm Diễm không nghĩ nữa ... Ngón tay cô vô tình bấm vào một cái tên trong danh bạ, cô sững sờ.

Thẩm Diễm giật mình hoảng hốt cúp máy, nhưng trước khi cúp máy thì cuộc gọi đã được kết nối.

Thẩm Diễm nín thở, không thể động đậy.

Vừa mới thở phào nhẹ nhõm, điện thoại đột nhiên rung lên, Thẩm Diệc sợ làm ồn nên nhanh chóng cầm lấy điện thoại trên bàn cà phê, trên màn hình hiện lên dòng chữ "Cố Thừa Minh".

Thẩm Diễm bối rối một hồi, điện thoại vang lên một lần cô không trả lời, lần thứ hai, Thẩm Diễm mím môi, cuối cùng cũng trả lời.

Cố Thừa Minh đầu bên kia điện thoại nhàn nhạt nói: "Có chuyện gì sao?"

Thẩm Diễm vô thức ngẩng đầu nhìn thời gian, mười hai giờ.

Cô không nói lời nào, Cố Thừa Minh cũng không cúp điện thoại, hai người đều im lặng, không ai lên tiếng.
Một lúc sau, Thẩm Diễm mới khô giọng nói: "Xin lỗi, tôi bấm nhầm."

"Ừ." Cố Thừa Minh chỉ nói đơn giản một chữ.

Cố Thừa Minh quả nhiên muốn cúp điện thoại, điếu thuốc trong tầm tay gần như đã cạn, lắc nhẹ tro trên gạt tàn, không lên tiếng.

Thẩm Diễm lại lên tiếng, trong giọng nói có chút khẩn cầu: "Anh đừng mang Bánh Đậu đi, để tôi mang thằng bé đến gặp anh, bất cứ lúc nào anh cũngcó thể tới gặp nó, tôi nhất định sẽ không ngăn cản. Anh cũng có thể nhận lại thằng bé và để nó gọi anh là cha, được không? Thừa Minh Ca, làm ơn... "

Cố Thừa Minh dùng ngón tay bóp chặt điện thoại, nói: "Thẩm Diễm, em vẫn không biết tôi muốn gì hay tôi quan tâm cái gì."

Giọng nói vô cớ mang theo chút thất vọng và ủy khuất qua đường dây điện thoại, anh nói: "E không hiểu mình đã từng làm gì với tôi. Em muốn Bánh Đậ, đúng vậy, em có thể tranh luận với tôi, cũng có thể có một vụ kiện với tôi, nhưng chắc chắn em sẽ không thắng. Tôi muốn Bánh Đậu gọi tôi là ba, tôi muốn nó ở bên cạnh tôi mọi lúc mọi nơi, tại sao tôi phải đi hàng nghìn dặm để gặp con trai của tôi?"
Thẩm Diễm không nói nên lời, che mắt thì thào nói: "Tôi cầu xin anh... Được không?"

"Nếu như lần đầu tiên gặp mặt, em nói với tôi, cầu xin tôi, tôi sẽ không làm như vậy. Thẩm Diễm, em phải biết không phải chuyện gì em đều có thể được tha thứ." Cố Thừa Minh khẽ nói, "Thực xin lỗi, muộn quá rồi, em cũng đi ngủ sớm đi, ngày mốt tôi sẽ mang Bánh Đậu đi kiểm tra."

"Thừa Minh ca!" Thẩm Diễm hét lên, giọng điệu kích động.

Mà ba chữ này không nghi ngờ gì đã đánh trúng một chỗ trong lòng Cố Thừa Minh, ngón tay "cắt đứt đoạn đối thoại" liền dừng lại.

"Tôi, chúng ta bàn bạc lại đi, được không? Anh có điều kiện gì không? Chỉ cần tôi làm được, là tôi sẵn lòng, miễn là anh có thể để Bánh Đậu lại cho tôi, được không? Tôi hứa với anh, anh muốn thế nào tôi cũng sẽ đồng ý với anh."
"Thẩm Diễm," Cố Thừa Minh ngắt lời cô nói, "Nửa đêm tôi muốn gặp thằng bé, nửa đêm em cũng đưa nó đến đây được không?"

Thẩm Diễm sững sờ, Cố Thừa Minh lắc đầu nói: "Em cũng nên hiểu điều kiện sống của Bánh Đậu nếu ở bên tôi sẽ tốt hơn bên cô rất nhiều, điều kiện giáo dục sau này cũng sẽ cao hơn. Tôi không phải đang xúc phạm em, nhưng chúng ta đều muốn Bánh Đậu có cuộc sống tốt nhất đúng không?"

"Tôi muốn cho nó một cuộc sống tốt hơn, có nhiều chỗ để phát triển hơn trong tương lai. Tôi không muốn giọt máu của mình ở một nơi mà tôi không biết, hay trong tương lai phải gọi một người khác là bố." Cố Thừa Minh định kết thúc cuộc gọi, "Đương nhiên, đây là ý của tôi, em có thể từ chối, có thể cự tuyệt, nhưng tôi hy vọng lúc đó em sẽ có đủ tài chính, không lãng phí tiền vô ích."
Cố Thừa Minh im lặng vài giây, "Lại nói, em là mẹ thằng bé, nuôi nấng nó năm năm, tôi sẽ không xen vào những cuộc gặp gỡ của hai mẹ con, khi nào em muốn dẫn thằng bé đi chơi, tôi sẽ không ngăn cản, hai người vẫn là hai mẹ con, tôi sẽ không phủ nhận chuyện này, cũng sẽ không nói xấu gì em trước mặt con. Khi hắn trưởng thành, ngoại trừ họ Cố, thằng bé sẽ có thể tự mình quyết định. "

Thẩm Diễm ngây người nghe, quên mất mục đích của mình. Cô muốn quyền quản lý Bánh Đậu, muốn chiến đấu để giữ Bánh Đậu ở bên mình, nhưng Cố Thừa Minh lại nói những lời đó, trong lòng cô bỗng nhiên yên lặng, sắp xếp những lời này cẩn thận.

Cố Thừa Minh cũng không gấp gáp mà yên lặng chờ đợi.

Một lúc lâu sau, Thẩm Diễm khó khăn nói, "Anh có thể cho tôi thêm chút thời gian được không?"
Cố Thừa Minh sững sờ một chút nói: "Thời gian?"

Thẩm Diễm nhẹ giọng nói: "Tôi nuôi thằng bé năm năm... Có chút bất đắc dĩ, anh đột nhiên đem nó đi, Bánh Đậu hẳn là không quen... Tôi..."

Thẩm Diễm che mắt, nước mắt chảy dài theo ngón tay, không nói nên lời.

Trong điện thoại, bằng giọng nói đều đều nhưng bình tĩnh của Cố Thừa Minh, anh nói: "Tôi xin lỗi."

Thẩm Diễm sững sờ, điện thoại đã bị cúp, cô nhìn cuộc gọi đã ngắt mà bật khóc.