Gặp Lại Sau Ly Hôn

Chương58: "Dù là hoàn cảnh nào, tôi cũng sẽ không để thằng bé bị ức hiếp."



Thẩm Diễm không biết mình đã ngủ thiếp đi lúc nào, dường như cô đã khóc quá lâu, cơ thể vừa đói vừa khát khiến cô cảm thấy kiệt sức, Bánh Đậu cũng ngủ không thoải mái, thường xuyên lẩm bẩm, Thẩm Diễm bị đánh thức mấy lần, sau đó lại chìm vào giấc ngủ sâu.

Cô đang ngồi gục đầu trên giường, khi Bánh Đậu mở mắt ra thì cô trợn tròn mắt, mơ hồ nhớ về những gì đã xảy ra đêm qua, cậu thì thầm: "Mẹ"

Thẩm Diễm nằm gục đầu trên giường, Bánh Đậu gọi hai lần, cô đều không đáp, Bánh Đậu từ trên giường ngồi dậy, vươn tay chọc cô.

Thẩm Diễm sau một lúc lâu mới ngẩng đầu lên, sắc mặt vô cùng xấu, trên mặt không còn chút máu, tái nhợt như thể trong giây lát sẽ ngã xuống, trên thực tế, cô quả thực rất khó chịu.

Thẩm Diễm đứng lên, cười nói: "Ngủ ngon không? Ăn sáng trước."


Mới bảy giờ, Thẩm Diễm đi vào phòng bếp nấu cháo kê, xuống lầu mua tiểu long bao và que bột chiên mà đứa trẻ thích, Bánh Đậu tự mình mặc quần áo, hình như đã quên mất chuyện tối qua giữa hai mẹ con.

Cậu ngửi thấy mùi thơm trong bếp, vui vẻ chạy tới, nói: "Thật tuyệt! Là tiểu long bao"

Thẩm Diễm nhìn vẻ mặt tươi cười của cậu muốn cười, nhưng khóe miệng giật giật, cười không nổi, quay đầu nhìn chằm chằm cái nồi, chỉ cảm thấy thiên hạ sắp sụp đổ.

Thẩm Diễm không biết chuẩn bị bữa sáng có tâm trạng gì, Bánh Đậu đã sớm đợi ở bàn, Thẩm Diễm đi qua liền vui vẻ cầm một cái tiêu long bao lên ăn.

Thẩm Diễm cảm thấy trong bụng khó chịu, đầu choáng váng, ăn không nổi, ngồi ở vị trí đối diện dịu dàng nhìn con tra.

Bánh Đậu rất đói, ăn xong hai cái long bao mới biết mẹ chưa ăn, đứa nhỏ nâng cái bánh đã ăn hai ngụm trong tay lên, đưa cho Thẩm Diễm rồi nói: " Mẹ ăn đi. "


Thẩm Diễm khóe miệng cong lên, há mồm cắn một cái, nói: "Cảm ơn con."

"Chà... không có gì đâu." Bánh Đậu mỉm cười.

Thẩm Diễm nhìn lên đồng hồ trên tường, đã bảy giờ bốn mươi, giống như đồng hồ của tử thần đang đếm ngược.

Thẩm Diễm hai mắt mờ mịt, mím chặt khóe mày, bụng đau nhói lên, sắc mặt tái nhợt đứng lên đi vào phòng tắm. "Mẹ đi đâu vậy mẹ?"

Thẩm Diễm sững người một lúc mới nói: "Mẹ đi vệ sinh."

"Ồ, vậy nhanh lên, nếu không tôi sẽ ăn hết."

Thẩm Diễm cười nhẹ, dựa vào tường bước vào phòng tắm, cô khóa cửa lại, nước axit trong bụng trào ra, cô nằm trên bồn rửa mặt, kìm nén giọng nói phun ra mấy thứ vừa ăn.

Sau khi khạc ra, bụng cô càng khó chịu hơn, chỉ có dịch vị trống rỗng, cô choáng váng và cảm thấy mình sắp gục xuống trong giây tiếp theo.


Không được rơi xuống, Bánh Đậu của cô vẫn chưa đi.

Thẩm Diễm trào nước mắt, cô mở nước đến mức tối đa, tiếng nước che mất giọng nói, Thẩm Diễm nhổ xong liền dội nước lạnh vào mặt, mở cửa, chậm rãi đi ra ngoài.

Đi ngang qua phòng ngủ chính, cửa mở, cô nhìn thấy chiếc vali trên mặt đất.

Thẩm Diễm dừng lại, ngây người nhìn.

Bánh Đậu đã ăn xong, ngồi ngay ngắn ở bàn ăn đợi mẹ.

"Ngon lắm mẹ ơi, ngày mai con còn ăn được không?"

Thẩm Diễm sững sờ không nói nên lời, hai tay phát run, đặt ở trên vai đứa nhỏ.

Ngay khi định nói gì đó, Thẩm Diễm nhanh chóng thu tay về, cô không dám nhìn thẳng vào mắt đứa trẻ, vội vàng nói: "Ừ."

Bánh Đậu vui mừng hớn hở, Thẩm Diễm lại gọi cậu vào phòng ngủ, Bánh Đậu nghi ngờ theo dõi, Thẩm Diễm lấy ra bộ quần áo mới mua hôm trước, nhẹ giọng nói: "Bé con, chúng ta mặc cái này đi?"
Bánh Đậu nhìn những bộ quần áo mới và nói: "Được rồi."

Thẩm Diễm thay cho hắn quần áo mới, dẫn hắn đi soi gương nói: " Bánh Đậu của mẹ thật đẹp trai."

Bánh Đậu có chút ngượng ngùng quay đầu lại, liền nhìn thấy cái vali bên cạnh giường, liền biết cái này hai mẹ con từ quê lên đây mẹ đã xách cái này, lúc anh Bình An đi anh cũng xách theo.

Cảm giác bất an và sợ hãi từ đêm qua lại hiện lên, Bánh Đậu nhất thời cảm thấy vô cùng khó chịu, nhẹ nhàng nắm lấy tay Thẩm Diễm, thì thào nói: "Mẹ, có phải là Anh Bình An về rồi không?"

Thẩm Diễm nhìn ánh mắt mong đợi của con trai, sờ sờ đầu nói: "Bánh Đậu, ba sẽ tới đây."

"Ba về à? Ba về chơi với con à?"

Thẩm Diễm ngồi xuống bên giường, nhìn vali, trầm giọng nói: "Ba đến đây đón Bánh Đậu."

Bánh Đậu không nghe rõ nên vô thức cúi đầu về phía trước, Thẩm Diễm không nói gì, nhưng Bánh Đậu lại kinh ngạc phát hiện mẹ mình dường như lại khóc.
Đứa trẻ không hiểu nhưng cũng thấy chạnh lòng, không muốn thấy mẹ khóc, không muốn mẹ buồn, cô giáo nói đứa trẻ làm mẹ khóc là không được. Bánh Đậu muốn trở thành một đứa con ngoan của mẹ mình.

Thẩm Diễm đi tới, liếc nhìn thời gian, nói: "Ăn no chưa?"

Bánh Đậu kiễng chân lên, đưa tay lên lau nước mắt cho cô, bàn tay nhỏ bé mềm mại của đứa trẻ vuốt ve khóe mắt cô, Thẩm Diễm chỉ cảm thấy trong mắt càng thêm khó chịu, nước mắt càng chảy ra dữ dội.

Bánh Đậu hoảng sợ nói: "Mẹ đừng khóc, Bánh Đậu rất ngoan, nghe lời mẹ".

Thẩm Diễm cúi người ôm lấy thân hình nhỏ bé của cậu, sự bất đắc dĩ cùng buồn bực trong lòng nhất thời tràn ngập, cô thậm chí cảm thấy có chút hối hận, tại sao lại đồng ý Cố Thừa Minh, tại sao lại giao đứa nhỏ cho anh...

Thẩm Diễm cực kỳ muốn chạy trốn cùng Bánh Đậu, nhất định không cho người tìm được, nhưng giây tiếp theo, lý trí duy nhất còn lại nói với cô - đừng làm như vậy, đừng để Bánh Đậu đau khổ với cô. Bánh Đậu là con cháu Cố gia , con trai của Cố Thừa Minh, nên được sống trong ánh mắt ghen tị của tất cả mọi người như một tiểu hoàng tử.
Thẩm Diễm buồn bực nghĩ, nhưng mình phải làm sao đây ... Phải làm sao đây? Tiểu hoàng tử của mình bị bắt đi rồi, phải làm sao đây?

Cơ thể đang khóc của Thẩm Diễm không ngừng run rẩy, Bánh Đậu bị cô làm cho hoảng sợ đến mức không nghe thấy tiếng bíp của đồng hồ trong phòng khách khi đồng hồ dừng lại, không bao lâu sau chuông cửa vang lên.

Thẩm Diễm bị tiếng chuông cửa đánh thức, cô đột nhiên ngẩng đầu lên, ánh mắt hoảng hốt, Bánh Đậu không ngừng gọi mẹ, Thẩm Diễm dường như không nghe thấy gì, trong đầu chỉ có tiếng chuông cửa vang lên.

Bánh Đậu nắm lấy cánh tay cô, với một chút sợ hãi trong đôi mắt tinh anh, nói, "Mẹ, mẹ có chuyện gì vậy?"

Giọng đứa trẻ nhỏ dần: " Bánh Đậu sợ".

Thẩm Diễm muốn nói "nhi tử đừng sợ, mẹ đến rồi", nhưng lời này vừa nói đến miệng, cô liền nuốt xuống, cứng ngắc đứng lên, chuông cửa chỉ vang lên hai lần, với tần suất thực sự khách sáo, như thể cô biết rằng người phụ nữ bên trong đã phải trải qua quá nhiều đau đớn và vật lộn.
Phương Tuấn một mình bước lên, anh đứng ở cửa lặng lẽ thở dài.

Thẩm Diễm đứng dậy, Bánh Đậu nắm chặt góc áo, vẻ mặt của mẹ khiến cậu rất bất an.

Thẩm Diễm đi về phía cửa, Bánh Đậu cũng đi theo, Thẩm Diễm cảm thấy chân nặng trĩu, mỗi bước đi đều vô cùng khó khăn.

Bánh Đậu không biết cô sẽ làm gì, nhưng nỗi sợ hãi trong lòng khiến cậu theo sát mẹ mình.

Thẩm Diễm bước tới cửa, khó nhọc lau mặt, hít sâu một hơi rồi mở cửa.

Phương Tuấn đang đứng bên ngoài một mình, hiển nhiên kinh ngạc nhìn trạng thái của cô, sắc mặt Thẩm Diễm còn xấu hơn những gì anh nhìn thấy mấy ngày trước, đối với bất kỳ người mẹ nào, việc xa con là một điều đau lòng.

Thẩm Diễm nắm tay Bánh Đậu, nhi tử ngơ ngác ngẩng đầu nhìn mẹ.

Thẩm Diễm nở một nụ cười khó hiểu, khàn giọng nói: "Trợ lý Phương, chờ một chút, tôi đi lấy hành lý của Bánh Đậu."
Bánh Đậu không hiểu, Phương Tuấn ánh mắt thương hại nói: "Được."

Thẩm Diễm đi hai bước vào phòng ngủ, bỗng nhiên dừng lại, Phương Tuấn cảm thấy giật nảy mình, Thẩm Diễm quay người lại nói: "Anh ta ở dưới đó à?"

Phương Tuấn sửng sốt nói: "Đúng vậy, Cố tổng đang đợi ở dưới lầu."

Thẩm Diễm gật đầu, đi vào phòng ngủ lấy ra vali cùng hai tờ giấy ghi đầy đủ sở thích của Bánh Đậu, cô kéo hành lý ra cửa, Phương Tuấn cầm lấy: " Bánh Đậu, đi thôi."

Bánh Đậu nhìn lại Thẩm Diễm, môi Thẩm Diễm run lên, trầm mặc không nói.

Bánh Đậu ngơ ngác hỏi: "Mẹ ơi, mẹ đi đâu vậy?"

Thẩm Diễm nghiến răng, Phương Tuấn cúi xuống nắm nhẹ tay cậu, nói: "Ba ở dưới chờ, chúng ta ra sân bay."

Bánh Đậu không biết sân bay là gì, nhưng cậu hiểu "Ba đang đợi con" nghĩa là gì nên đứa trẻ ngoan ngoãn nắm tay anh và nói: "Mẹ đi thôi."
Thẩm Diễm run lên, Phương Tuấn cũng vô cùng căng thẳng, sợ Thẩm Diễm đột nhiên hối hận vào lúc này, đương nhiên kết quả sẽ không thay đổi, nhưng quá trình ở giữa sẽ không suôn sẻ.

Phương Tuấn căng thẳng nhìn Thẩm Diễm, trong khi Thẩm Diễm lại dán mắt vào Bánh Đậu.

Thẩm Diễm run run môi nói: "Được."

Cô nắm lấy tay còn lại của đứa trẻ.

Phương Tuấn xách va li đi trước, Thẩm Diễm và đi theo sau, lúc này nhóc con nghĩ có lẽ sẽ cùng bố mẹ ra ngoài chơi.

Lúc xuống lầu, Thẩm Diễm nhìn thoáng qua người đàn ông ngồi sau xe, lúc này Cố Thừa Minh nhìn thấy Thẩm Diễm qua cửa kính xe, trong lòng cũng sững sờ.

Cố Thừa Minh cân nhắc một chút, mở cửa xe đi ra ngoài, Tang Đồng đã đến sân bay trước rồi.

Bánh Đậu vừa nhìn thấy Cố Thừa Minh, liền quên mất chuyện vừa rồi nhẹ nhàng bẻ gãy tay Thẩm Diễm, vui vẻ chạy đến bên Cố Thừa Minh, Cố Thừa Minh hơi cúi người, bắt lấy thân thể nhỏ nhắn của đứa nhỏ, ôm lấy cổ Cố Thừa Minh.
Bánh Đậu vui vẻ nói: "Ba ơi, ba đến chơi với con à? Mẹ nói ba đến gặp con".

Cố Thừa Minh nhìn người phụ nữ cách đó vài bước, Thẩm Diễm hơi cúi đầu, tránh đi ánh mắt của anh.

Cố Thừa Minh khẽ nhíu mày, anh không ngờ người phụ nữ này bây giờ lại có tình trạng tồi tệ như vậy, sắc mặt tái nhợt, hai mắt sưng đỏ, thần sắc vô cùng kém.

Cố Thừa Minh trong lòng dâng lên một cảm xúc khó giải thích được, lúc này anh còn có chuyện quan trọng hơn.

Cố Thừa Minh nói với Bánh Đậu: "Ừm, mẹ com nói đúng, ba tới đây chơi với con."

Bánh Đậu hớn hở há hốc mồm, để lộ chiếc răng khểnh bị khuyết một chiếc răng cửa.

Cố Thừa Minh không nhịn được cười, Phương Tuấn cũng cười theo, bên người bọn họ vui vẻ bao nhiêu thì bên Thẩm Diễm lại có sự thất vọng bấy nhiêu.

Hai ngày nay Phương Tuấn và Tang Đồng đã tiến tới thỏa thuận với Thẩm Diễm, Cố Thừa Minh nghĩ đến lúc này nên thương lượng rồi.
Cố Thừa Minh đặt Bánh Đậu xuống, nhóc con chủ động nắm tay anh, Phương Tuấn đứng ở bên cạnh, bên cạnh Thẩm Diễm hành lý.

Cố Thừa Minh lại chuyển ánh mắt từ trong vali sang người phụ nữ, Thẩm Diễm lần này không rời mắt mà nhìn anh cầu xin.

Cố Thừa Minh kinh ngạc, nhưng cũng không nói gì, anh đã nói rõ những gì cần nói, về phần Bánh Đậu - mục đích duy nhất của anh chính là đứa con, không liên quan gì đến ân oán giữa anh và Thẩm Diễm. Không liên quan gì đến việc Thẩm Diễm lừa dối anh, lý do duy nhất của anh chính là con ruột của Cố Thừa Minh.

Thẩm Diễm đang mong đợi cái gì, mong đợi anh buông tay sao?

Phương Tuấn rất xấu hổ đứng ở giữa, anh tưởng Thẩm Diễm xuống đưa Bánh Đậu, nhưng bây giờ có mấy người đang đứng ở đây, xem ra không đơn giản như vậy, nhưng Thẩm Diễm không nói gì, không làm gì, chỉ đứng đó nhìn Bánh Đậu và Cố Thừa Minh.
Bánh Đậu ngước nhìn Cố Thừa Minh, rồi lại nhìn Thẩm Diễm, trái tim của đứa trẻ là một mớ hỗn độn.

Phương Tuấn mở miệng nói: "Thẩm tiểu thư..."

Thẩm Diễm không nhìn hắn, đột nhiên bước đến bên cạnh Cố Thừa Minh, trong lòng Phương Tuấn đột nhiên đình chỉ.

Thẩm Diễm lúc này mới bình tĩnh lại, tuy rằng sắc mặt vẫn tái nhợt, nhưng biểu cảm đã tốt hơn rất nhiều.

Cô bước tới gần Cố Thừa Minh, đưa cho anh hai mảnh giấy, nhìn Bánh Đậu, nhẹ giọng nói: "Tôi biết anh sẽ tốt với con trai, nhưng hai người đã nhiều năm không gặp, anh không biết nhiều thói quen và sở thích, có thể hơi khó khăn với thằng bé lúc đầu... Ở đây tôi đã viết ra cho anh."

Cố Thừa Minh yên lặng nhìn cô, Thẩm Diễm cúi đầu, nói tiếp: " Bánh Đậu rất tốt, nếu phạm sai lầm, đừng giận thằng bé, chỉ cần nói lý, thằng bé sẽ hiểu... Nếu có người khác bắt nạt nó, xin anh..."
Thẩm Diễm không nói tiếp được, Cố Thừa Minh trong lòng nhất thời có cảm giác kỳ quái: "Sẽ không ai bắt nạt thằng bé."

Thẩm Diễm lắc đầu nói: "Con là con một, không hiểu cuộc sống của những gia đình khác, nó còn nhỏ, không biết kiện cáo khi bị ức hiếp..."

Thẩm Diễm còn nhớ khi Bánh Đậu mới vào mẫu giáo, khi một số đứa trẻ trong lớp biết nó không có cha, chúng đều tranh nhau trêu chọc. Kiểu "đùa" này tiếp tục cho đến khi Thẩm Diễm nghe được lời từ giáo viên của Bánh Đậu. Trước đó, cô chưa bao giờ biết con mình bị bắt nạt như thế này ở trường mẫu giáo.

Một đứa trẻ không có cha, giống như một kẻ ngoại lai trong số những con vật nhỏ, phải chịu đựng tiếng cười và những trò đùa của mọi người.

Đau lòng lắm nhưng Bánh Đậu chưa bao giờ chủ động nói với cô mà chỉ thỉnh thoảng nói vô ý khi cãi nhau hoặc rất nhớ bố.
Thẩm Diễm quá hiểu con của mình, môi trường sống từ nhỏ đã khiến nó trở nên nhạy cảm, kiêu ngạo và khoan dung hơn những đứa trẻ khác, có thể không quan tâm đến những lời nói đùa đó, nhưng Thẩm Diễm không thể, cô quan tâm, cô cảm thấy đau khổ. Đứa nhỏ đến sống với Cố Thừa Minh, môi trường sống thuận lợi nhưng nhất định sẽ phức tạp hơn hiện tại, cô cũng biết Cố Thừa Minh sẽ không để Bánh Đậu bị bắt nạt, cũng không phải người của Cố gia, mà là cô vẫn lo lắng.

Cố Thừa Minh nhìn đôi mắt đỏ hoe của người phụ nữ trước mặt, mấy giây sau, trầm giọng nói: "Dù là hoàn cảnh nào, tôi cũng sẽ không để thằng bé bị ức hiếp. Thẩm Diễm, cô không cần phải giả định như vậy."

Thẩm Diễm ngẩng đầu mơ hồ nhìn anh, nét mặt nam nhân tuấn tú, đôi môi hơi mím lại, ánh mắt bình tĩnh nhìn cô.