“Chờ ngày mai làm xong xét nghiệm ADN, chúng ta lại chậm rãi thương lượng biện pháp.” Diệp Phùng Minh thở dài nói.
Ở phòng ngồi một lúc, Khâu Hàn chuẩn bị ra ngoài hít thở không khí một chút, cậu ra khỏi phòng, một mình hướng hoa viên Diệp gia đi đến.
Hoa viên Diệp gia ở trong, chỗ sâu nhất có một cái dòng suối nhân tạo, dòng suối nhân tạo này, đem toàn bộ Lâm gia phân cách thành hai bộ phận.

Kiếp trước thời điểm Khâu Hàn trong lòng bực bội ngủ không được, liền thích một mình ngồi dưới ghế đá tàng cây phát ngốc, nhìn dòng suối chậm rãi chảy, có thể làm nội tâm cậu được bình tĩnh.
Khâu Hàn liền ngồi như vậy tự hỏi, cách dòng suối 4 5 mét xa đối diện có hành lang dài, đột nhiên có một đám người đi qua, đi phía trước là một nam nhân nhìn rất cao lớn tràn đầy quý khí, khí tràng cực kỳ lớn, sau khi y chú ý tới Khâu Hàn, bước chân dừng lại quay đầu nhìn cậu.
Khâu Hàn ngẩng đầu xem, lập tức đứng dậy gọi: “Chú Tư.”
Hai người ánh mắt đan xen, Khâu Hàn nhìn đôi mắt đối phương, cách một cái dòng suối, cậu cũng có thể rõ ràng cảm nhận khí tràng cường đại của nam nhân đối diện.

Diệp Huyên Thành đối với Khâu Hàn khẽ gật đầu, xem như đáp lại cậu, sau đó tiếp tục đi phía trước.
Nhìn đám kia người biến mất ở chỗ ngoặt hành lang dài, Khâu Hàn mới lại lần nữa ngồi xuống, người nọ là chú tư Diệp Bác Lỗi, cũng chính là em trai cùng cha khác mẹ của Diệp Phùng Minh, Diệp Huyên Thành là con trai út của Diệp lão gia tử.
Diệp lão gia tử ở vài năm trước, bởi vì cùng vợ trước cảm tình bất hòa mà lựa chọn ly hôn, hai người sinh hai trai một gái.

Vài năm sau ly hôn, Diệp lão gia tử cùng người vợ hiện tại kết hôn, mấy năm sau mới sinh hạ con trai út là Diệp Huyên Thành, cho nên Diệp Huyên Thành chỉ lớn hơn Diệp Bác Lỗi mười tuổi.
Giữa những người con của Diệp lão gia tử, Diệp Huyên Thành năng lực mạnh nhất, nhà hào môn khác hâm mộ vô cùng, nằm mơ đều mơ không tới người thừa kế ưu tú như vậy.

Nhưng là Diệp lão gia tử vô cùng thiên vị một nhà lão đại, vẫn luôn vì một nhà lão đại an bài tốt nhất, bất quá Diệp gia có thể có cục diện hiện tại, nhà mẹ đẻ Diệp lão thái thái xuất lực không ít, hơn nữa bản thân Diệp Huyên Thành thủ đoạn cũng vô cùng lợi hại, Diệp gia mặt ngoài bình tĩnh, đằng sau tranh giành gia sản vô cùng mãnh liệt.
Diệp Huyên Thành cùng mẹ y ở tại bên kia dòng suối, nhưng hai mẹ con bọn họ lại không có hoàn toàn ở cùng nhau, cho nên Diệp Huyên Thành nếu muốn đi xem mẹ y, nhưng nếu đi quá muộn, liền sẽ đi ngang qua đây cho gần.
Diệp gia tình huống rất phức tạp, nói vài câu sẽ không rõ, nhưng nghĩ đến vài chuyện phát sinh ở kiếp trước, Khâu Hàn lại nhịn không được nhìn thoáng qua phương hướng Diệp Huyên Thành rời đi, trong lòng đột nhiên lại nhiều ra một ít ý tưởng.
Chờ Khâu Hàn phục hồi tinh thần, nhìn thời gian phát hiện đã 10 giờ, cậu cư nhiên bất tri bất giác ở chỗ này ngồi hơn một giờ.

Lại nhìn phương hướng Diệp Huyên Thành rời đi nhìn thoáng qua, cậu mới đứng dậy trở về, chuẩn bị trở về nghỉ ngơi, đủ tinh thần mới ứng phó nổi với những người đó.
Kiếp trước cậu một mình ở bên trong căn phòng khóc đến sáng, một đời này cậu nên ngủ liền ngủ nên ăn liền ăn, mặc kệ người khác thế nào, cậu đều không bạc đãi chính mình.


Mặc kệ chọn kế hoạch nào, mục tiêu lớn nhất của cậu, chính là sống thật tốt.
Ngày hôm sau, buổi sáng Khâu Hàn ra cửa một chuyến, cậu đi làm một ít chuyện quan trọng, lại đi một vài nơi lấy vài thứ, tới buổi chiều, mới trở lại Diệp gia.
Khâu Hàn trở lại Diệp gia, phát hiện không chỉ có một nhà ba người Diệp gia đều ở nhà, Lâm Dật Cẩm cũng ở.
“Anh hai.” Lâm Dật Cẩm nhìn về phía Khâu Hàn nói: “Diệp bá bá cùng Diệp bá mẫu luyến tiếc mấy đứa nhỏ trở về, giữ chúng tôi ở lại vài ngày, bất quá nếu anh hai để ý, tôi…….”
“Tôi có gì đâu mà để ý?” Khâu Hàn cười cười nói: “Anh muốn ở bao lâu liền ở, tốt nhất là giúp tôi cùng nhau khuyên Diệp bá bá cùng Diệp bá mẫu, làm cho bọn họ sớm đồng ý điều kiện của tôi, như vậy anh cùng đứa nhỏ là có thể có danh có phận mà ở lại đây, còn nữa đừng gọi tôi anh hai, chúng ta đều bằng tuổi được không.”
Lâm Dật Cẩm bởi vì Khâu Hàn nói sửng sốt một chút, hắn cho rằng Khâu Hàn sẽ vô cùng tức giận phản đối hắn ở lại, sẽ mắng hắn không biết xấu hổ linh tinh, nhưng hắn không nghĩ tới Khâu Hàn cư nhiên không chỉ có không có sinh khí, còn chẳng hề để ý, cũng rất hoan nghênh hắn ở lại.
Trong mắt Diệp Phùng Minh cùng Tần Tú có chút mất tự nhiên, bọn họ đương nhiên biết giữ Lâm Dật Cẩm ở lại, sẽ bị bên ngoài người ta nói khó nghe nhưng bọn họ thật sự là luyến tiếc hai đứa nhỏ dễ thương này, mặt khác, bọn họ cố ý giữ Lâm Dật Cẩm ở lại cũng vì muốn tạo áp lực cho Khâu Hàn, muốn cho cậu ta sớm đồng ý ly hôn, cho nên cũng tạm thời không quan tâm lời nói khó nghe ngoài kia, chỉ là bọn họ cũng không nghĩ tới Khâu Hàn cư nhiên hoàn toàn không để bụng.
Nếu là kiếp trước, Khâu Hàn khẳng định là sẽ tức giận nhưng hiện tại cậu chỉ cảm thấy hành vi của bọn họ vô cùng buồn cười.


Kiếp trước Lâm Dật Cẩm không có trực tiếp ở lại nhưng sẽ thường xuyên mang theo đứa nhỏ tới Diệp gia, hiện tại xem ra, bởi vì cậu ở trên hôn lễ trực tiếp vạch trần một ít sự thật, bọn họ vì buộc cậu ly hôn, dứt khoát bất chấp tất cả, dù mất mặt cũng chỉ có thể trước tiên nhịn một chút, dù sao Khâu Hàn một ngày không đồng ý ly hôn, lời đàm tiếu bên ngoài sẽ không dừng lại.
Tới thời gian ăn bữa tối, Tần Tú cố ý đem Lâm Dật Cẩm an bài ở bên cạnh Diệp Bác Lỗi, Lâm Dật Cẩm có chút ngượng ngùng cự tuyệt một chút, sử dụng ánh mắt bất an nhìn Khâu Hàn nhưng do Tần Tú kiên trì, hắn vẫn là ngồi ở bên cạnh Diệp Bác Lỗi.
Khâu Hàn ngồi xuống đối diện Diệp Bác Lỗi, mừng rỡ không cần cùng Diệp Bác Lỗi ngồi cùng nhau, chỉ là hình ảnh này nhìn phân không rõ Diệp Bác Lỗi đến tột cùng là cùng ai kết hôn, bọn họ vì làm Khâu Hàn khó chịu, ngay cả thể diện cũng từ bỏ, thật đúng là việc gì cũng đều làm được.
“Dật Cẩm thích ăn cái gì liền ăn nhiều một chút, không cần xấu hổ, coi như mình đang ở nhà.” Tần Tú vẻ mặt quan tâm nhìn Lâm Dật Cẩm nói: “Mang thai rất vất vả, con nhất định phải ăn no mới được, buổi tối nếu như đói bụng liền nói phòng bếp, kêu bọn họ làm cho con.”
“Con đã biết, cảm ơn bá mẫu.” Lâm Dật Cẩm mỉm cười nói lời cảm ơn.
“Con sinh hai đứa nhỏ Diệp gia chúng ta, đối với nhà của chúng ta chính là có đại công lao, chỉ tiếc tình huống hiện tại…….” Tần Tú bất đắc dĩ thở dài nói: “Cũng chỉ có thể tạm thời ủy khuất con.”
Lâm Dật Cẩm lôi kéo khóe miệng mỉm cười một chút, phảng phất bị cái gì đó làm cho ủy khuất lớn lắm:)), nhưng cố nén tận lực không biểu hiện ra ngoài..